Friday, May 26, 2017

Ngày 26-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Công bằng từ yêu thương

CÔNG BẰNG TỪ YÊU THƯƠNG

Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối.

***

Khi còn nhỏ, tôi và em trai rất hay cãi lộn. Mỗi lần như vậy mẹ tôi thường bảo: "Con lớn hơn thì phải nhường em". Đương nhiên với một đứa trẻ cách phân xử này của mẹ thật không công bằng. Tôi tìm tới bà nội. Bà nội bảo: "Con là con gái thì phải nhu mì, hiền dịu. Sao cứ tranh cãi như con trai thế...". Cả nhà chẳng ai bênh tôi.
Tôi đem chuyện này kể với bố. Bố là người thương tôi nhất. Bố cười rồi đem tới một cái bánh, hai cái đĩa và một con dao. Đầu tiên bố lấy để bánh lên đĩa, lấy thước kẻ đo hai phần bằng nhau rồi dùng dao cắt làm đôi. Sau đó, bố đặt bánh lên hai chiếc đĩa rồi hỏi:

- Con thấy chiếc bánh bố chia đã công bằng chưa?

Tôi lấy thước kẻ đo lại rồi bảo: - Bằng nhau rồi ạ.

Bố tôi lắc đầu: - Thế này chưa công bằng đâu con. Con thử nghĩ mà xem, con mới chỉ thấy bố cắt chiếc bánh bằng nhau. Còn những yếu tố khác con chưa nghĩ tới phải không. Con xem, con lớn hơn em đáng lý phải được phần bánh lớn hơn chứ. Lớn hơn đương nhiên phải ăn nhiều hơn đúng không nào?

Tôi mở mắt tròn xoe nhìn bố: - Nhưng con không cần phần lớn hơn mà.

Bố lại ví dụ tiếp: - Con có hai tay, giờ nếu bắt buộc phải bỏ một tay thì con chọn tay phải hay tay trái? (ví dụ này hơi bạo lực)

Tôi giãy nảy: - Con muốn cả hai tay cơ.

- Thế con không thấy tay phải cần thiết hơn tay trái sao? Rõ ràng con viết bài, quét nhà... chỉ cần dùng một tay là đủ.

- Nhưng có lúc phải hai tay mới làm được. Con không thể buộc tóc, ăn cơm bằng một tay.

Bố cười bảo: - Con hoàn toàn có thể làm bằng một tay, nếu như con kiên trì luyện tập.

- Nhưng dù sao có hai tay vẫn hơn mà bố.

Đến lúc ấy bố mới giải thích: - Đấy, con nhớ nhé. Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối. Con thấy rằng mẹ và bà không công bằng khi chị em con cãi nhau. Thế con có thấy công bằng khi em ăn ít hơn con, nhỏ hơn con nhưng lại được giao công việc bằng con. Còn nữa, khi con còn nhỏ bố mẹ luôn mua quần áo mới cho con mặc. Còn em sinh ra sau con, để tích kiệm bố mẹ chỉ cho em mặc quần áo cũ của con. Vậy là có công bằng không? Con vẫn có nhiều lúc được hưởng biệt đãi nhiều hơn em con mà.

Bố ngừng một chút lại rồi nói tiếp: - Hai chị em con cũng giống như bàn tay của bố vậy. Rõ ràng là bố, mẹ cần cả hai con đúng không nào? Bố mẹ sẽ thấy thật không may mắn nếu thiếu một trong hai chị em con. Vì thế con hãy yêu thương em nhiều hơn. Chắc chắn con sẽ nhận được nhiều hơn những gì con đã cho đi. Lúc đó con sẽ thấy cuộc đời công bằng với con biết nhường nào.

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

CHIẾN MÃ VÀ CON LỪA

Một con chiến mã – đã sẵn sàng ra chiến trường với bộ yên cương lục lạc tuyệt đẹp trên mình – đang phi nước kiệu trên đường, tiếng vó ngựa phi trên đường nghe như tiếng sấm dội.

Một con lừa già đáng thương – đồ đạc chất đầy trên lưng – cũng đang chầm chậm bước đi trên con đường đó.

Con chiến mã nói:

– Tránh đường cho ta đi, nếu không ta sẽ giày ngươi xuống đám bụi đường bây giờ!

Con lừa tội nghiệp cuống cuồng tránh đường cho nó, thế là con chiến mã lại tiếp tục phóng đi đầy kiêu hãnh.

Không lâu sau, con ngựa bị bắn trúng mắt. Vì không còn phù hợp để phục vụ trong quân đội nữa, nên người ta tháo bộ yên cương và lục lạc của nó ra. Rồi nó bị bán cho một người nông dân, ông ta thường bắt nó phải chở rất nhiều đồ đạc trên lưng.

Không lâu sau, con lừa già ngày nào gặp lại nó và nhận ra nó ngay. Con lừa kêu lên:

– A ha! Có phải là anh đấy không?

Lời bàn:

Tính tự phụ, kiêu căng rồi thì cũng có ngày bị sụp đổ mà thôi!

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

CỔNG CỦA THIÊN ĐƯỜNG.

Một người lính tên Nobushige tới gặp Hakuin, và hỏi: "Ở đó có thật sự là thiên đàng và địa ngục?"

"Anh là ai?" Hakuin dò hỏi.

"Tôi là sĩ quan," người quân nhân trả lời.

"Anh, là một người chiến sĩ!" Hakuin kêu lên. "Hạng người nào mà muốn anh trở thành người hộ vệ cho họ. Mặt của anh giống như mặt của người ăn mày."

Nobushige nổi giận vô cùng anh bắt đầu rút kiếm của mình, nhưng Hakuin nói tiếp: "Vậy là anh có một thanh kiếm! Khí giới của anh có lẽ quá cùn làm sao chém được đầu của ta."

Khi Nobushige rút kiếm của anh ra Hakuin lưu ý: "Cửa địa ngục mở ra ở đây!"

Với những lời này người quân nhân, nhận thức ra được phương pháp giáo huấn của thiền sư, tra kiếm vào trong bao và cúi chào.

"Cửa thiên đường mở ra ở đây," Hakuin nói.

Điển Hay Tích Lạ - Kim Ngọc Kỳ Ngoại, Bại Tự Kỳ Trung

Kim ngọc kỳ ngoại, bại tự kỳ trung

Ý của câu thành ngữ này là chỉ: Bề ngoài trông đẹp mã, nhưng bên trong thì thối nát.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ: "Người bán cam nói" của Lưu Cơ triều nhà Minh.

Lưu Cơ tự Bá Ôn, là người giúp Chu Nguyên Chương lập nên triều nhà Minh, sau đó ông được phong chức Ngự sử trung thừa. Ông từng viết một bài văn nhan đề: "Người bán cam nói", kể về một sự việc từng trải của mình.

Vào một ngày mùa hè, Lưu Cơ thấy một người bán cam bên lề đường bèn mua mấy quả đem về. Nhưng sau khi về đến nhà mới phát hiện bên trong quả cam đều bị ủng nát, ông tức giận tìm người bán cam trách anh ta lừa bịp người khác.

Nhưng người bán cam điềm nhiên trả lời rằng: "Tôi làm nghề bán cam đã nhiều năm, nhưng chẳng thấy người nào như ông cả". Anh ta ngừng lại một lát rồi nói tiếp: "Trên đời này có khối người chuyên đi lừa dối người khác, nào có riêng gì tôi? Tôi xin hỏi ông, Những võ tướng bề ngoài trông oai phong lẫm liệt kia, chúng ăn mặc còn sang trọng hơn Tôn Tử và Ngô Khởi, nhưng họ có hiểu gì binh pháp đâu? Còn những văn quan mũ cao đạo mạo, nghênh ngang trong bộ triều phục kia, họ có thật sự có tài năng trị nước yên dân không? Nay trộm cướp như rươi, mà họ không trị nổi; Dân chúng cực khổ, họ không thể giúp đỡ cưu mang; Tham quan vô lại mà họ không thể nghiêm trị; Kỷ cương phép nước đồi bại mà họ không thể chỉnh trị được. Họ ngồi bề vệ trên cao, nhà cửa khang trang, ăn toàn những món sơn hào hải vị, uống toàn rượu ngon thượng hạng, đi đâu cũng cưỡi ngựa cao to, người nào người nấy mặt mũi trang nghiêm, trông thật nghiêm chỉnh đứng đắn, nhưng có đứa nào mà chẳng giống những quả cam tôi đang bán đây, bề ngoài thì trông thật vàng mọng, nhưng bên trong thì ủng nát không thể nào ăn được". Lưu Cơ nghe mà đực người ra, chẳng biết ăn nói ra sao.

Hiện nay, người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ này để chỉ đồ hàng mã, ngoài đẹp trong xấu.

Chuyện cười trong ngày

Thương trẻ mồ côi

Trong một cuộc thi nữ sinh thanh lịch, ban giám khảo đặt câu hỏi cho hoa khôi:

- Giả sử khi có yêu cầu làm việc có ích cho thiếu nhi thì em sẽ làm gì?

- Dạ em sẽ đi xóa mù chữ hoặc tới những trường trẻ em mồ côi khuyết tật để tặng quà, hát cho mấy bé nghe. Có điều ...

- Điều gì?

- Dạ, có điều phải có ai trông chừng em của em. Cái lũ trời đánh nhà em nó quậy lắm...

Thursday, May 25, 2017

Ngày 25-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - ngoại trừ bạn ra, không ai có thể giúp đỡ bạn

NGOẠI TRỪ BẠN RA, KHÔNG AI CÓ THỂ THỰC SỰ GIÚP ĐỠ BẠN

Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.

***

Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ.
Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ. Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả ...

Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt. Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, thì mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng thì mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang còn trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nhìn xa trông rộng, thì hạnh phúc mới đến.

Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đã từng nếm thử "trứng luộc trong nước trà", vỏ trứng nứt càng nhiều, thì trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều thì sẽ càng có hương vị.

Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong thì chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành. Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính mình từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng mình đã thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.

Nhìn thấy một con bướm đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng. Giãy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời. Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, thì bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá trình giãy giụa ở trong kén, vậy thì mới có thể dang cánh bay cao được.

Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, thì sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn. Bạn tin tưởng bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn. Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, thì sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!

Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngã nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngã, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên trì tiếp tục bước đi.

Sưu 

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

ĐÔI BÒ VÀ CẶP BÁNH XE

Một đôi bò ra sức kéo một chiếc xe chất đầy hàng qua một con đường quê lầy lội. Chúng phải lấy hết sức lực mới kéo nổi chiếc xe, nhưng không hề phàn nàn kêu ca.

Cặp Bánh Xe thì lại khác hẳn. Mặc dù nhiệm vụ của chúng phải làm là hết sức nhẹ nhàng so với việc của đôi bò, chúng cứ kẽo kẹt rên rỉ theo mỗi vòng quay. Đôi bò tội nghiệp, mặc dù đã phải hết sức mới kéo được chiếc xe đi trong buồn sâu, lại còn phải ù tai vì những tiếng kêu ca phàn nàn nhức óc của Cặp Bánh Xe. Việc này, ai cũng biết, làm cho công việc của chúng trở nên nặng nề khó chịu đựng hơn.

"Im đi!" Đôi Bò cuối cùng cũng phải la lên, mất hết cả kiên nhẫn. "Bánh Xe chúng mày phải làm những gì mà kêu ca phàn nàn nhức óc thế? Tụi tao phải kéo cả chiếc xe nặng nề, chứ không phải chúng mày, nhưng chúng tao có kêu ca gì đâu."

Lời bàn:

Người sung sướng nhất lại hay kêu ca nhiều nhất!

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

TẤT CẢ MỌI THỨ ĐỀU NHẤT.

Khi Banzan đi bộ xuyên qua khu chợ ông nghe một cuộc nói chuyện giữa người hàng thịt và khách hàng của anh ta

"Đưa tôi một miếng thịt ngon nhất mà ông có," người khách hàng nói.

"Tất cả mọi thứ trong gian hàng của tôi thì là ngon nhất," người hàng thịt trả lời. "Ông không thể nào kiếm thấy bất cứ miếng thịt mà nó không là ngon nhất."

Với những lời nói đó Banzan trở lên giác ngộ.

Điển Hay Tích Lạ - Ký nhân ly hạ

Ký nhân ly hạ

Nguyên ý của câu thành ngữ này là sống nhờ bờ giậu của người khác. Tức sống dưới mái hiên của người khác.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Nam Tề thư – Truyện Trương Dung".

Triều Nam Tề có một thư sinh tên là Trương Dung, tính tình quái dị. Ông vóc người nhỏ thó, mặt mũi xấu xí, nhưng tinh thần quắc thước, đi đâu cũng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, trông bệ vệ đến nực cười.

Khi Tiêu Đạo Thành còn chưa lên ngôi cũng rất khâm phục tài năng của Trương Dung. Ông thường khen Trương Dung là một nhân tài hiếm có và hai người kết làm bạn thân. Sau khi Tiêu Đạo Thành lập nên chính quyền Nam Tề, hai người vẫn thường xuyên gặp mặt cùng đàm luận về văn học nghệ thuật.

Một hôm, khi hai người đang luận về thư pháp, Tiêu Đạo Thành nói: "Tuy thư pháp của ông rất có cốt cách, nhưng vẫn kém xa pháp độ của Nhị Vương ( chỉ hai cha con Vương Hi Chi và Vương Hiến Chi, hai nhà thư pháp nổi tiếng triều nhà Tấn)". Sự so sánh này khiến Trương Dung phật ý liền bác lại rằng: "Bệ hạ nói tôi thiếu pháp độ của Nhị Vương, không bằng nói Nhị Vương thiếu pháp độ của tôi ". Trương Dung chủ chương viết văn thì phải có tính sáng tạo và phong cách riêng của mình. Trong một bài văn ông từng viết rằng: "Là đại trượng phu đã viết văn chương thì phải viết ra "Thi", "Thư", đặt ra "Lễ", "Nhạc" như Khổng Tử, phát huy tính sáng tạo của mình, không dập khuôn của người khác, không như con chim sẻ sống nhờ dưới mái hiên của người ta''.

Do đó, nguyên ý của "Ký nhân ly hạ" là chỉ sáng tác văn học dập khuôn của người khác, không có phong cách riêng của mình.

Chuyện cười trong ngày

Xem nồi

Bố đang dặn dò các con:
- Bố:Các con ah,Ông cha ta có câu "Ăn xem nồi,ngồi xem hướng". Bố dừng lại và quay sang cu Tý
- Tý...theo con thì con sẽ ngồi hướng nào?
- Tý:(suy nghĩ...) ah,con sẽ ngồi chỗ nào gần nồi.
- Bố:(thắc mắc) tại sao con lại ngồi gần nồi?
- Tý:(nhanh nhẩu) con nghe bố dạy "ăn xem nồi,ngồi xem hướng". Nên con chọn hướng đó để còn xem nồi ạ.

Wednesday, May 24, 2017

Ngày 24-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Sự hối hận muộn màng

SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG
truyenngan.com.vn - 

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì!

***

Trước đây, tôi là một đứa trẻ thích đua đòi, thích chưng diện. Bạn bè có hàng hiệu mặc, tôi cũng phải có! Có Iphone để xài, tôi cũng không hề thua kém! Nhưng để có những thứ đó, lại không phải là mồ hôi nước mắt do tôi làm ra, mà là của Nội tôi, người dưỡng dục nuôi dưỡng tôi khi ba mẹ tôi qua đời sau một vụ tai nạn, lúc đó tôi mới 6 tuổi.
Tôi xin tiền Nội, Nội vẫn cho, nhưng Nội rất hay la. Rồi tôi đã không thèm xin nữa, mà lén lấy tiền Nội để mua, khi Nội hỏi, tôi đã chối bay chối biến. Những lúc đó, Nội hay thức đêm, mắt Nội thăm quần. Nhìn Nội tôi có chút đau, nhưng tôi lại tự nhủ. Tại Nội thôi, ai biểu Nội không cho tôi tiền tôi, cho thì lại nói tới nói lui!

Một năm, 2 năm, 3 năm..... từ vài ngàn, đến vài trăm ngàn, thậm chí vài triệu... nhưng tôi vẫn lén lấy. Từ những chuyến đi chơi, những cuộc ăn nhậu, những lúc hát hò với bạn bè... Rồi tôi lớn dần, tôi bước chân vào đại học, bước chân vào cuộc sống bon chen để kiếm tiền, lo cho cuộc sống của mình. Tôi nhận ra, tiền thật sự rất khó kiếm, tôi bắt đầu nhớ lại những chuyện mình làm trước đây, và tôi rất hối hận, tôi hối hận cuộc sống phung phí đua đòi của mình. Tôi ước rằng thời gian quay lại, tôi sẽ không làm những chuyện đó. Bây giờ, tôi đã hiểu ra, tôi quyết định sẽ báo hiếu Nội, chăm sóc Nội, và chuộc lại những lỗi lằm mà tôi đã gây ra.

Tôi háo hức trở về nhà sau tháng lương đầu tiên, tôi muốn nấu một món ăn thật ngon cho Nội. Nhưng vừa về tới nhà, tôi đã nghe tin Nội nhập viện và không qua khỏi. Mọi thứ đã quá muộn, khi tôi nhận ra mọi thứ, thì chẳng thể làm được gì!

Nội, nếu có duyên, tôi vẫn muốn làm cháu ngoan của Nội, và tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì cho Nội buồn...... Hãy tha thứ cho đứa cháu này, Nội nhé!!

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

CON CÁO VÀ CÁI BÓNG

Một con cáo tinh thần đang vui vẻ thèm ăn rời hang đi tìm mồi. Khi nó chạy, nắng chiều chiếu xuống trên lưng nó làm bóng nó đổ dài trên mặt đất, nhìn y như là nó cao lớn hơn mọi hôm gấp nhiều lần.

"Ô, xem kìa!" con cáo tự hào la lớn, "mình mới cao lớn làm sao! Sao mình lại phải bỏ chạy mỗi khi thấy thằng sư tử bé nhỏ ấy nhỉ! Mình sẽ cho nó biết ai mới xứng đáng làm vua khu rừng này, nó hay là mình."

Ngay khi đó, một cái bóng khác khổng lồ bao trùm lấy nó, và trong chớp mắt nó đã té xuống chỉ với một cú đấm của sư tử.

Lời bàn:

Đừng để trí tưởng tượng của bạn làm bạn quên mất cả sự thực!

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

SỰ ĐẾN.

Trên đường tới thăm viếng bờ biển miền đông, Suzuki Roshi đã tới địa điểm hội nghị của Cambridge Buddhist Society thấy được mọi người dọn dẹp kỹ càng ở phía trong để chuẩn bị cho ngày thăm viếng của ông ta. Họ đã ngạc nhiên nhận ra ông, bởi vì ông đã viết thư rằng ông sẽ tới vào ngày sau đó. Ông sắn tay áo của ông lên và cứ nhất định đòi gia nhập sự chuẩn bị "cho một ngày đến rất quan trọng của tôi

Cổ Học Tinh Hoa - Cậy người không chắc bằng mình

Cậy Người Không Chắc Ở Mình

Người làm vua, điều cần nhất là phải giữ hết nghĩa làm vua và thương yêu giáo hoá dân. Cái chính sách giao hiếu với kẻ mạnh chỉ là cái thế phải thế, cái chính sách tự lo cho mạnh mới là toàn bằng cái lý ở mình. Vì rằng mình tự vào người, tất mình khinh mà mình phải e nể. Đã gặp cái cảnh khinh, cảnh e nể không chóng thì chầy an toàn sao cho được.

Văn Công nước Đằng(1) hỏi thầy Mạnh Tử rằng:

- Nước Đằng ta là một nước nhỏ ở vào khoảng giữa nước Tề và nước Sở là hai nước lớn. Kể phận thì phải chiều cả hai nước, nhưng kể sức thì không thể chiều được cả. Chiều nước Tề chăng? Chiều nước Sở chăng? Ta thực không biết nên tựa vào nước nào để cho nước ta được yên, nhờ thầy mưu tính(2) hộ cho ta.

Thầy Mạnh Tử thưa:

- Phàm việc mà cứ trông cậy vào người thì không thể chắc được. Chiều Tề thì Sở giận, chiều Sở thì Tề giận; mưu ấy chúng tôi không thể nghĩ kịp. Xin nói chỉ có một cách là tự giữ lấy nước, đào hào cho sâu, đắp thành cho cao, cai trị một cách cố kết(3) lòng dân, cùng dân giữ nước. Hoặc như có biến cố gì xảy ra, vua đã liều chết để giữ nước, thì chắc dân cũng liều chết để giữ nước, không nỡ bỏ vua. Thế là ta dùng cái lòng dân để giữ lấy đất nước, tự cường mà lo toan lấy việc nước. Còn chiều Tề hay Sở thì tôi không thể quyết được.

Lời bàn:

Người làm vua, điều cần nhất là phải giữ hết nghĩa làm vua và thương yêu giáo hoá dân. Cái chính sách giao hiếu với kẻ mạnh chỉ là cái thế phải thế, cái chính sách tự lo cho mạnh mới là toàn bằng cái lý ở mình. Vì rằng mình tự vào người, tất mình khinh mà mình phải e nể. Đã gặp cái cảnh khinh, cảnh e nể không chóng thì chầy an toàn sao cho được. Đã đành rằng, nước nhỏ phải nể nước lớn, cũng là một cách giao tế không thể thiếu được.

Nhưng đây vì Văn Công chỉ chăm chăm việc thờ kẻ mạnh, nên ông Mạnh mới bảo như thế. Mà phải thật, người lãnh đạo dân đã cùng dân cùng sống chết cả dân cũng can tâm cùng sống chết cả. Thế là cả nước một lòng, cái sức mạnh vô hình ấy, hồ dễ nước nào đã dám xâm phạm. Đã được như thế có việc gì phải sợ hãi ai.

Tuy vậy, thời thế ngày nay, có phần khác xưa, nội trị dù có đầy đủ, ngoại giao càng cần phải sáng suốt khôn ngoan thì nước mới đứng vững ở trên thế giới này được.
----------------------

(1) Đằng: tên một nước nhỏ thời Chiến Quốc tức là huyện Đằng tỉnh Sơn Đằng bây giờ

(2) Mưu tính: trù liệu đắn đo một việc gì rồi mới làm


(3) Cố kết: buộc chặt lại với nhau.


Chuyện cười trong ngày

Danh thủ cờ tướng..

Có một nhười rất ham chơi cờ tướng và thường khoe khoang là cao tay, sắc nước ít ai bì được.Một lần,anh ta đánh cờ với một người khác, anh ta bị thua ba ván liền.Hôm sau, có người vờ không biết hỏi:
-Tối qua chơi mấy ván?
Anh ta trả lời:
-Ba ván!
-Thắng thua thế nào?
Anh ta nói dõng dạc :
-Nước cờ tối qua à ván thứ nhất tôi không thắng anh ta.Ván thứ hai,anh ta không thua tôi .Ván thứ ba tôi bảo thủ hòa, anh ta dứt khoát không nghe !

Tuesday, May 23, 2017

Ngày 23-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Những vị du khách trứ danh

NHỮNG VỊ DU KHÁCH TRỨ DANH

Minca này, trong lúc Stepca vẫn ngủ, chị em mình xoay chân anh ấy về phía ngược lại đi. Nếu không thì anh ấy còn dẫn mình đến chỗ khỉ ho cò gáy nào chưa biết chừng.

***

Dạo mới lên sáu, tôi chưa hề biết quả đất có hình cầu. Nhưng rồi anh Stepca, con trai của bà chủ có ngôi nhà nghỉ ở ngoại ô mà gia đình tôi đang thuê, đã giảng giải cho tôi hiểu về điều đó. Anh ấy bảo:

- Quả đất là một cái vòng tròn. Nếu ta cứ tiến thẳng về phía trước mặt mãi mãi thì sẽ đi hết một vòng xung quanh quả đất, rồi sau đó thế nào cũng quay về chỗ xuất phát ban đầu.

Thấy tôi tỏ vẻ không tin, anh ấy cốc một cái vào đầu tôi và nói:

- Bao giờ đi chu du vòng quanh thế giới, tao chỉ cho mỗi chị Liôla của mày đi thôi, còn mày thì nghỉ khoẻ. Đi chu du thiên hạ với những thằng ngốc như mày thì còn thú vị nỗi gì.
Vì rất muốn đi chu du thiên hạ nên tôi liền tặng anh ấy con dao nhíp của mình.
Stepca rất thích con dao nên đồng ý cho tôi cùng đi du lịch vòng quanh trái đất. Stepca triệu tập một cuộc hội nghị mở rộng tại vườn rau nhà mình. Anh ấy bảo tôi và chị Liôla:

- Ngày mai, khi bố mẹ chúng mày về thành phố và mẹ tao ra sông giặt giũ thì chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch đã bàn. Chúng ta sẽ tiến thẳng về phía trước, xuyên qua rừng núi và sa mạc, và sẽ đi mãi cho đến khi trở về đây, cho dù phải đi suốt một năm đi chăng nữa.

Chị Liôla hỏi:

- Thế nếu mình gặp bọn da đỏ thì sao hở anh Stepca?

- Nếu gặp bọn da đỏ thì ta sẽ bắt tất cả bộ lạc của chúng về làm nô lệ, – Stepca đáp.

- Ngộ nhỡ có thằng nào không thích làm nô lệ thì mình sẽ làm thế nào? – tôi rụt rè hỏi.

- Đứa nào không thích làm nô lệ thì... mình sẽ không thèm bắt nó chứ sao!

Liôla nói:

- Em sẽ lấy ở ống tiền tiết kiệm ba rúp, chắc ba rúp là đủ tiêu rồi, phải không anh?

Stepca đáp:

- Tất nhiên, vì chúng ta chỉ cần mua hạt hướng dương và bánh kẹo mà thôi. Dọc đường chúng ta sẽ săn những con thú nhỏ lấy thịt nướng lên mà ăn chứ.

Stepca chạy vào nhà kho và đem ra một cái túi to tướng vốn dùng để đựng bột mì. Chúng tôi liền xếp vào đó đủ mọi thứ cần thiết cho một chuyến đi xa. Đầu tiên chúng tôi bỏ vào túi một ít bánh mì, đường kính và một miếng mỡ lợn muối, sau đó nhét tiếp mấy cái đĩa, mấy cái cốc cùng với dao, dĩa ăn. Sau một hồi cân nhắc, chúng tôi còn cho thêm mấy chiếc bút chì màu, cái đèn pin, một chiếc chậu sành rửa tay và một chiếc thấu kính để khi cần thì nhóm lửa bằng ánh sáng mặt trời. Cuối cùng, chúng tôi ấn vào túi hai cái chăn và một cái gối lấy ở đi văng.

Ngoài những thứ trên, tôi còn làm thêm ba cái súng cao su, ba cái cần câu và ba cái vợt để bắt những con bướm nhiệt đới.

Ngày hôm sau, khi bố mẹ chúng tôi đã về thành phố, còn mẹ anh Stepca ra giặt giũ ngoài sông, ba chúng tôi lập tức từ giã làng Peski để lên đường ra đi. Chúng tôi đi theo con đường nhỏ xuyên qua rừng.
Con chó Tudich của anh Stepca tung tăng đi trước dẫn đường. Tiếp theo là Stepca với cái túi to tướng đội trên đầu. Tiếp đến là chị Liôla vừa đi vừa thỉnh thoảng nhảy dây. Tôi đi sau rốt, hai tay ôm đống súng cao su, cần câu và vợt bắt bướm.

Cả đoàn đi như thế được khoảng một giờ đồng hồ. Cuối cùng Stepca nói:

- Cái bịch quái quỷ này nặng khiếp thật. Một mình tao không thể vác nó mãi được đâu. Thôi, bây giờ mỗi đứa phải lần lượt vác một đoạn.

Chị Liôla liền vác bọc đồ đi tiếp, nhưng chẳng bao lâu chị ấy kiệt sức không thể vác tiếp được nữa. Chị ấy liền quẳng bọc đồ xuống đất và nói:

- Thôi để thằng Minca vác một đoạn.

Khi họ đặt bọc đồ lên vai tôi, tôi suýt kêu lên vì ngạc nhiên: không ngờ nó lại nặng đến thế! Tuy nhiên, tôi còn ngạc nhiên hơn khi phải vác nó đi tiếp. Cái bọc nặng làm cho lưng tôi còng gập xuống, người tôi nghiêng bên nọ ngả bên kia, chẳng khác nào chiếc quả lắc đồng hồ. Đi được chừng mươi bước thì cả tôi cùng bọc đồ cùng rơi tòm xuống rãnh.

Cái cách tôi ngã cũng rất khác thường. Đầu tiên, bọc hàng rơi xuống rãnh, rồi đến lượt tôi ngã lăn theo và nằm đè lên tất cả đống đồ đạc lỉnh kỉnh ấy. Tôi vốn nhẹ cân, vậy mà không hiểu bằng cách nào mà tôi đã làm vỡ tan tành tất cả cốc chén bát đĩa và cả chiếc chậu sành.

Chị Liôla và Stepca cười nôn cả ruột khi thấy tôi giãy giụa, loay hoay dưới rãnh, vì thế dù tại tôi mà cả đoàn thiệt hại nặng nề nhưng tôi không bị mắng một câu nào. Stepca huýt sáo gọi con Tudich lại gần, định dạy nó cõng hành lý, nhưng ý định đó không thực hiện được vì con chó rất chậm hiểu. Vả lại, chính chúng tôi cũng chẳng biết dạy dỗ nó như thế nào.

Lợi dụng khi chúng tôi đang bàn cãi, con Tudich gặm thủng cái bao và chỉ trong nháy mắt nó đã xực mất miếng mỡ muối. Stepca liền bảo tất cả ba đứa cùng khiêng chung bọc đồ. Khiêng như vậy rất khó đi nhưng chúng tôi cũng đi được chừng hai tiếng đồng hồ nữa. Cuối cùng chúng tôi đã đi hết cả khu rừng và ra một bãi cỏ rộng.

Stepca quyết định nghỉ giải lao. Anh ấy bảo:

- Mỗi lần nghỉ chân hay ngủ qua đêm, tao sẽ duỗi chân về hướng mình phải đi. Các vị du khách trứ danh đều làm như thế cả, nhờ vậy mà họ không bị lạc đường.

Stepca ngồi bệt xuống bãi cỏ, chân duỗi về phía trước.

Chúng tôi mở bọc hành lý và bắt đầu ăn bánh mì rắc đường.

Đột nhiên có một đàn ong không hiểu từ đâu bay đến lượn vù vù trên đầu chúng tôi. Có một con chắc muốn nếm thử phần đường của tôi nên đã châm cho tôi một phát đau điếng vào má. Má tôi lập tức sưng phồng lên như chiếc bánh rán. Theo lời khuyên của Stepca, tôi liền đắp đất ướt, rêu và lá cây lên chỗ đau.

Trước khi lên đường đi tiếp, Stepca lôi gần hết các thứ trong bao quẳng ra ngoài, vì vậy hầu như chúng tôi chỉ đi tay không.
Tôi đi sau cùng, vừa đi vừa rên ư ử. Má tôi bỏng rát lên và đau không chịu nổi. Chị Liôla cũng chẳng thiết tha gì chuyện đi du lịch nữa. Chị ấy liên tục thở dài và mơ ước trở về nhà và nói rằng ở nhà cũng có nhiều điều thú vị. Thế nhưng Stepca cấm chúng tôi không được nghĩ đến chuyện đó. Anh ấy bảo:

- Đứa nào đòi về nhà tao sẽ trói vào cây cho kiến ăn thịt.

Chúng tôi tiếp tục lê bước trong tâm trạng não nề. Chỉ mỗi con Tudich là vẫn cảm thấy vui vẻ. Nó vểnh đuôi lên, chạy đuổi theo đám chim chóc và sủa ăng ẳng làm cho chuyến du lịch của chúng tôi thêm ầm ĩ.

Trời tối dần. Stepca ném cái bao đựng đồ xuống đất. Chúng tôi quyết định dừng lại ngủ qua đêm.

Cả bọn đi vơ củi để nhóm lửa. Stepca lục trong bao lấy ra cái thấu kính để lấy lửa nhưng mặt trời đã lặn mất, chẳng còn ánh nắng nữa. Anh ấy xịu mặt, còn chúng tôi cũng thấy buồn thiu.

Và thế là ăn tối xong, chúng tôi đành phải ngồi trong bóng tối.

Stepca trịnh trọng duỗi chân về phía trước và bảo rằng phải làm thế để sáng mai không quên hướng đi. Stepca lập tức ngáy khò khò. Tôi và chị Liôla mãi vẫn không ngủ được. Chúng tôi sợ bóng tối và tiếng động của cây cối trong rừng. Trông thấy cành cây khô ở trên đầu, chị Liôla ngỡ là rắn liền hét lên hoảng sợ. Một quả thông rụng ngay bên cạnh làm tôi sợ hãi đến nỗi lăn tròn trên mặt đất như quả bóng.

Cuối cùng, chúng tôi cũng thiu thiu chợp mắt.

Tôi mở choàng mắt khi bị chị Liôla lay vai. Mới sáng tinh sương, mặt trời vẫn chưa mọc.

Chị Liôla thì thầm bảo tôi:

- Minca này, trong lúc Stepca vẫn ngủ, chị em mình xoay chân anh ấy về phía ngược lại đi. Nếu không thì anh ấy còn dẫn mình đến chỗ khỉ ho cò gáy nào chưa biết chừng.

Chúng tôi đưa mắt nhìn Stepca. Anh chàng vẫn ngủ khì khì với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Hai chị em chúng tôi tóm lấy chân Stepca và trong chớp mắt đã xoay sang phía đối diện, làm cho đầu anh ấy vẽ một cung tròn trên mặt đất. Thế mà Stepca vẫn không hề tỉnh dậy. Anh ấy chỉ rên rỉ, phẩy tay và ú ớ: "Ê, lại đây..." Có khi Stepca mơ thấy bọn da đỏ và gọi chúng tôi giúp sức cũng nên.

Chúng tôi ngồi chờ Stepca tỉnh dậy.

Khi tia mặt trời đầu tiên xuất hiện, Stepca thức giấc, ngó chân mình rồi nói:

- Giá như hôm qua tao cứ bạ đâu nằm đấy thì có chết người không: chúng ta sẽ chẳng biết đằng nào mà lần. May nhờ đôi chân của tao mà bây giờ chúng ta mới biết chắc chắn là phải đi về hướng nào.

Nói rồi Stepca khoát tay chỉ về hướng mà từ đó hôm qua chúng tôi đã ra đi.

Chúng tôi chén bánh mì xong thì lên đường. Con đường quen thuộc quá. Stepca cứ há hốc mồm vì ngạc nhiên. Tuy vậy anh ấy vẫn lên giọng giảng giải:

- Du lịch vòng quanh thế giới khác với những chuyến chu du thiên hạ khác ở chỗ là cảnh vật luôn luôn lặp lại, bởi vì quả đất tròn.

Có tiếng bánh xe lăn cót két đằng sau lưng: một bác nông dân đang đánh một chiếc xe ngựa đi tới.

Stepca nói:

- Để tăng tốc độ cho cuộc du lịch vòng quanh thế giới, chúng mình phải đi tiếp trên cỗ xe kia.

Chúng tôi xin đi nhờ xe. Bác xà ích tốt bụng dừng xe cho chúng tôi leo lên. Xe chúng tôi đi rất nhanh. Khoảng một giờ đồng hồ trôi qua. Bỗng phía trước mặt đã thấy làng Peski hiện ra.
Stepca há hốc mồm vì ngạc nhiên:

- Xóm trước mặt sao trông giống làng Peski thế không biết. Ấy là vì đôi khi, trong các cuộc du lịch vòng quanh thế giới, những chuyện tương tự vẫn thường xảy ra.

Càng đến gần bến tàu thuỷ, Stepca càng thấy ngạc nhiên hơn.

Chúng tôi xuống xe. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là bến tàu thuỷ làng tôi, và tàu thuỷ cũng vừa cập bến.

Stepca lẩm bẩm:

- Chẳng nhẽ chúng ta đã đi hết một vòng xung quanh quả đất rồi hay sao?

Tôi và Liôla cùng phì một cái rồi phá lên cười.

Vừa lúc ấy chúng tôi nhìn thấy bố mẹ và bà - họ vừa mới ở trên tàu thuỷ bước xuống. Bên cạnh họ là cô vú nuôi của chúng tôi đang vừa khóc vừa nói gì đó. Chúng tôi chạy ào đến chỗ bố mẹ.

Thấy chúng tôi, bố mẹ cười sung sướng. Cô vú nuôi nói:

- Lạy Chúa, các cháu đấy à? Thế mà hôm qua cô cứ tưởng các cháu bị chết đuối rồi.

Chị Liôla đáp:

- Nếu chúng cháu mà chết đuối thì làm sao mà đi chu du vòng quanh thế giới được?

Mẹ kêu lên:

- Trời ơi, tôi vừa nghe điều gì thế này? Phải đánh cho bọn này một trận mới được.

Bố tôi can:

- Thôi, may mà mọi chuyện kết thúc tốt đẹp rồi.

Bà tôi bẻ một cái que và nói:

- Theo bà thì vẫn cứ phải quật cho chúng một trận. Mẹ nó cho thằng Minca mấy roi, còn con Liôla thì để đấy cho bà.

Bố nói:

- Đánh đập không phải là phương pháp giáo dục tốt. Chẳng cần đánh thì cả hai đứa cũng đã hiểu là chúng vừa làm một việc ngu ngốc rồi.

Mẹ tôi thở dài và nói:

- Các con tôi dốt quá đi mất. Ai lại đi du lịch vòng quanh thế giới khi chưa thuộc bảng cửu chương và chưa học địa lý bao giờ!

Chúng tôi về nhà. Cả nhà ngồi ăn trưa. Bố mẹ cười phá lên khi nghe hai chị em tôi kể lại cuộc phiêu lưu của mình.

Còn anh Stepca thì bị mẹ anh ấy nhốt vào nhà tắm. Vị du khách trứ danh của chúng tôi phải ngồi trong đó suốt một ngày đêm.

Hôm sau, mẹ Stepca thả anh ấy ra. Chúng tôi lại đi chơi với nhau như không có việc gì xảy ra cả.

Có lẽ phải nói thêm vài lời về con Tudich.

Tudich ta đuổi theo xe ngựa một tiếng đồng hồ liền nên mệt lử cả người. Về đến nơi, nó chui vào nhà kho và ngủ một mạch đến chiều. Tỉnh dậy, nó ăn xong lại ngủ tiếp, và chẳng ai biết được trong giấc ngủ dài triền miên ấy nó đã mơ thấy những gì.

Về phần tôi, tôi mơ thấy một con hổ lớn, và tôi đã bắn nó chết tươi.

Mikhail Zoshchenko

Nguyễn Thị Kim Hiền dịch

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

Dựa vào bản thân

Ốc sên con hỏi mẹ: Vì sao từ khi sinh ra chúng ta lại phải cõng cái vỏ ốc vừa cứng vừa nặng hả mẹ?
Mẹ: Bởi vì cơ thể chúng ta không có sự chống đỡ của khung xương, chỉ có thể bò mà bò lại rất chậm. Cho nên phải có vỏ cứng để bảo vệ!
Ốc sên con: Chị sâu dóm cũng không có xương, cũng bò chậm, tại sao chị ấy không cần cái vỏ như vậy?
Mẹ: Bởi vì chị sâu dóm có thể biến thành bướm, bầu trời rộng lớn sẽ bảo vệ chị ấy con ạ.
Ốc sên con: Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò rất chậm cũng không biến thành bướm, vì sao lại không đeo vỏ?
Mẹ: Vì em ấy biết chui xuống đất, em ấy sẽ được đất mẹ bảo vệ.
Ốc sên bắt đầu khóc toáng lên: Chúng ta thật đáng thương, cả bầu trời cả đất mẹ đều không bảo vệ chúng ta...
Ốc mẹ an ủi: Vì thế mà chúng ta có vỏ trên lưng! Chúng ta không dựa vào trời, không dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình. 

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

SỰ ĐẾN.

Trên đường tới thăm viếng bờ biển miền đông, Suzuki Roshi đã tới địa điểm hội nghị của Cambridge Buddhist Society thấy được mọi người dọn dẹp kỹ càng ở phía trong để chuẩn bị cho ngày thăm viếng của ông ta. Họ đã ngạc nhiên nhận ra ông, bởi vì ông đã viết thư rằng ông sẽ tới vào ngày sau đó. Ông sắn tay áo của ông lên và cứ nhất định đòi gia nhập sự chuẩn bị "cho một ngày đến rất quan trọng của tôi."

Cổ Học Tinh Hoa - Ngọc ở trong đá

Ngọc ở Trong Đá

Một người thợ ngọc qua hàng thợ đá, vào xem các thứ đá, thấy một tảng trong có ngọc, mua về, đẽo ra quả nhiên được ngọc. Ngọc ấy trắng muốt và có gân đỏ, quý giá vô cùng. Người thợ ngọc nhờ đó mà giàu có.
Thợ đá thấy thế, lấy làm thích lắm, cũng muốn bắt chước. Anh ta nghĩ bụng: "Đá nào trong cũng có ngọc." Rồi ở nhà có bao nhiêu thứ đá, đem cả ra đập để tìm ngọc. Không những không thấy ngọc, mà các đá vỡ tan chẳng dùng được việc gì nữa.
Anh ta vừa mất của, vừa lỗ vốn, cùng quẫn khổ sở, chẳng bao lâu rồi chết.

Lời Bàn :

Ngọc chẳng qua là một thứ đá đẹp, đá quý lẫn với đá thường mà thôi. Nhưng phải có con mắt tinh xem ngọc mới nhận ra và tìm được ngọc ở trong đá. Người thợ ngọc biết ngọc nên trông qua đủ biết đá nào có ngọc, chớ người thợ đá chỉ biết đá, lại muốn tìm ngọc, chẳng những không tìm thấy ngọc mà lại còn hại cả bao nhiêu đá của mình nữa! Ôi! thực là xôi hỏng bỏng không! Tham thì thâm! Cái thói tham không phải đường nó vẫn hại con người như thế! Cho nên người trí giả phải có kiến thức rõ đích xác rồi mới chịu làm.

Giải Nghĩa:

Cùng quẫn: Túng bần quá không đủ ăn tiêu.

Chuyện cười trong ngày

Con hươu của nàng

Đôi vợ chồng người Texas đi săn hươu. Đây là lần đầu tiên anh chồng cho vợ đi theo. Cô vợ nấp ở bìa rừng, cách chỗ anh chồng chừng 100 thước. Nghe một tiếng nổ lớn từ chỗ nấp của vợ, anh chồng chạy đến thì thấy vợ mình chĩa súng vào người đàn ông đang đứng bên một con thú trúng đạn, cô này quát lớn:

- "Con hươu" đó là do tôi bắn! Tôi thách anh sờ vào nó đấy!

- Anh chàng kia mặt mày xanh mét gật đầu lia lịa và nói: Được rồi, được rồi... Nó là "con hươu" của cô. Nhưng để tôi lấy lại bộ yên đã!

Monday, May 22, 2017

Ngày 22-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Đường thẳng và đường vòng

ĐƯỜNG THẲNG VÀ ĐƯỜNG VÒNG

Không có con đường dễ dàng trong mọi hành trình.

***

Trong giờ học, một vị thiền sư chỉ vào một bản đồ và hỏi: "Các dòng sông trên hình ảnh này có đặc điểm gì?". Các môn đồ trả lời: "Chúng luôn lượn vòng thay vì chảy theo một đường thẳng".

Vị thiền sư lại tiếp tục hỏi: "Tại sao như vậy? Nói cách khác, tại sao những con sông này không đi thẳng mà cứ phải đi đường vòng?".
Mọi người bắt đầu thảo luận: "Vì khi đi đường vòng, sông sẽ được kéo dài nên chứa được nhiều nước hơn. Hoặc nhờ thế mà khi lũ mùa hè kéo đến, nước sông sẽ không bị dâng quá cao và tràn ra ngoài".

Một người khác lại nói: "Bởi vì con sông trải dài nên lưu lượng nước trên mỗi khúc sông tương đối thấp, áp lực dưới đáy sông cũng giảm đi. Điều này góp phần quan trọng trong việc bảo vệ bờ sông,..."

"Tất cả mọi người nói đều đúng", vị thiền sư nói, "còn bản thân tôi thì cho rằng sông không đi đường thẳng mà phải đi đường vòng, đơn giản chỉ vì đi đường vòng là chuyện bình thường, đi đường thẳng mới là chuyện khác thường. Bởi trên hành trình của mình, các con sông sẽ phải gặp nhiều và đa dạng trở ngại, có cái vượt qua được, có cái không. Nên con sông chỉ có thể đi vòng để tránh các chướng ngại. Mục đích cuối cùng là hòa vào biển khơi".

Ông thiền sư đột nhiên trầm mặc hơn: "Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy. Khó khăn, trắc trở trong cuộc sống là chuyện bình thường. Không bi quan, tuyệt vọng, không thở dài, buồn phiền hay bỏ cuộc mới là thái độ sống đúng đắn. Như dòng sông kia không khuất phục trước gian nan, thử thách, luôn kiên trì tiến về phía trước, tiến về biển khơi bao la".

Không có con đường dễ dàng trong mọi hành trình, gian nan và thử thách chính là thước đo ý nghĩa của điểm đến, chỉ cần kiên trì vượt qua, chúng ta sẽ đến được nơi cần phải đến.

Phương Quế – Theo Sound of Hope

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

Tùy vào hoàn cảnh

Ba con vật nuôi: lợn con, cừu và bò sữa cùng bị nhốt trong một cái chuồng. Có một hôm,ông chủ bắt chú lợn, nó kêu gào thảm thiết và ra sức kháng cự. Cừu và bò rất khó chịu với tiếng kêu của lợn bèn nói: 

”Ông ta cũng hay bắt chúng tôi mà chúng tôi có kêu gào như vậy đâu!”. 

Lợn nghe thấy liền đáp lại rằng: 

”Ông ấy bắt các anh và bắt tôi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, ông ấy bắt hai anh chỉ để lấy lông và sữa thôi, còn bắt tôi chính là lấy mạng tôi”..

. Những người có lập trường khác nhau được đặt trong hoàn cảnh khác nhau rất khó có thể hiểu được suy nghĩ của đối phương. Vì vậy chúng ta không nên vui mừng khi người khác thất bại, khó khăn hay đau khổ mà nên quan tâm đến họ, tìm hiểu rõ vấn đề và có lòng khoan dung. 

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

KẺ CẮP

Vào thế kỷ 12 vị thiền sư Geshe Ben đã nổi tiếng về tánh hào hiệp và tánh liêm chính.

Một lần, trong lúc đi khất thực, một gia đình Phật tử mộ đạo đã thỉnh Ngài tới nhà của họ để cúng dường trai tăng. Ngài rất đói bụng thấy rằng Ngài đã khó khăn chờ đợi trong khi vị gia chủ đang ở một nơi nào đó chuẩn bị bữa ăn. Với sự kinh ngạc hoàn toàn của ông thấy chính ông đã ăn cắp thực phẩm trong hũ khi không ai nhìn thấy. Geshe Ben một cách bất ngờ la lớn lên "Kẻ cắp!Kẻ cắp! Ta đã bắt được quả tang."

Vị gia chủ của ông chạy nhanh vào phòng thấy ông đang mắng nhiết chính ông và đe dọa bàn tay của ông sẽ bị chặt bỏ nếu mà hành động như thế lần nữa.

Phật Giáo Tại Tích Lan

Phật Giáo Tại Tích Lan

Thap Nhi Nhan DuyenSource: Buddhanet.net

Duy Nhất dịch thuật 
Tích Lan (Sri Lanka) là một xứ sở Phật giáo lâu đời nhất, Phật giáo Theravada là một tôn giáo lớn tại đảo quốc này từ thế kỷ thứ hai trong triều đại vua Devanampiya-Tissa đã được vị tu sĩ Ngài Mahinda, con trai của vua Ashoka, bên Ấn Độ sang truyền giáo. Sau đó, Ni Sư Sanghamitta, con gái của vua Asoka, được biết rằng đã mang một nhánh cây Bồ Đề trích từ cây Bồ Đề nguyên thuỷ tại Bồ Đề Đạo Tràng và đã được trồng tại Anuradhapua. Bắt đầu từ đó cho đến ngày hôm nay, Phật giáo tại Tích Lan đã từng và vẫn còn một lòng kính trọng cây Bồ Đề mà ở dưới bóng cây đó Đức Phật đã Giác Ngộ.
Phra Viriyang Sirintharo
Những vị tu sĩ Tích Lan đã đóng vai trò quan trọng trong việc truyền bá đạo pháp cho cả hai tông phái Nguyên Thủy và Đại Thừa khắp suốt Đông Nam Á Châu. Tại Tích Lan, vào thế kỷ thứ nhất trước CN trong triều đại của vua Vatta Gamini thì những Tăng sĩ Phật Giáo nhóm họp tại Aloka Vihara và Tam Tạng được viết ra, ba tạng của giáo lý, được viết bằng tiếng Pali cho lần đầu tiên. Những vị ni người Tích Lan đã mở đầu Tăng đoàn của ni vào Trung Hoa năm 433 AD. Vào thế kỷ thứ 16 người Bồ Đào Nha xâm chiếm nước Tích Lan và tàn ác ngược đãi Phật giáo như những người Hòa Lan tiếp theo sau đó.
Phra Viriyang Sirintharo
Vào đầu thế kỷ thứ 19 khi người Anh khống chế được vùng này thì Phật Giáo đã suy sụp trầm trọng, tình thế đó đã khuyến khích các hội truyền giáo người Anh tràn ngập hải đảo này. Nhưng ngược lại với tất cả những dự đoán, cộng đồng tu sĩ và dân chúng đã mang đến những cải tổ quan trọng từ năm 1860 trở đi, một phong trào đã phát khởi song song với sự tăng gia của chủ nghĩa dân tộc.
Từ đó Phật giáo đã hưng thịnh và những Tăng Sĩ Tích Lan cùng với những cư sĩ Tích Lan tha phương đã lỗi lạc trong việc truyền bá Phật Giáo Nguyên Thủy tại Á Châu, Tây Phương và ngay cả vùng Phi Châu.
Phra Viriyang Sirintharo
Một số công trình kiến trúc kỳ diệu của Phật Giáo thế giới thuộc về xứ Tích Lan, và nghệ thuật điêu khắc của nơi này liên hệ mật thiết với nghệ thuật cổ xưa của thung lũng Krishna và thời đại kế tiếp của Pallava và vua Chola, do bởi mối quan hệ mật thiết đó là sự tồn tại giữa miền nam Ấn Độ và Tích Lan 
Dựa theo sách lịch sử của Tích Lan, Ngài Mahavamsa, một người con trai của vua Ashoka, tức là Đại Đức Mahinda, đã giám sát công trình xây cất tu viện gần Anuradhapura. Đồng thời Ngài đã cho người về Ấn Độ để thỉnh xá lợi. Điều này, sử học nói rằng, bao gồm bát khuất thực của Đức Phật và xương đòn bên phải của Đức Phật. Sau đó thì xá lợi tóc, và trong thế kỷ thứ 4 trước Công Nguyên, xá lợi răng của Đức Phật được thỉnh đến Tích Lan. Tại Kandy vào thế kỷ thứ 16, Xá lợi răng được thờ tại đây nơi mà hàng ngày có nghi lễ tôn kính xá lợi răng của Đức Phật tại Chùa Của Xá Lợi Răng..
Phra Viriyang Sirintharo
Một ngôi tháp đã được xây lên để thờ cúng xá lợi. Cao 300 feet, tên là Ruwanweliseya hay còn gọi là; "Ngôi Tháp Vĩ Đại - Great Stupa" là một ngôi tháp quan trọng được kính trọng nhất tại Anuradhapura trung tâm miền bắc của nước Tích Lan: đã được sửa chữa lại, với một mái vòm vĩ đại, bao quanh cột trụ cũ thì vẫn được nhìn thấy bây giờ tại công viên vĩ đại của Anruadhapura. Trong những lần lễ hội lớn thì rất đông người tham dự có đến hàng ngàn người mộ đạo trong từng nhóm gia đình, họ cắm trại rất vui vẻ chung quanh thánh tích này và những nghi lễ dâng cúng tại cây Bồ Đề. Có một công trình kiến trúc quan trọng khác gần Mihintale, nơi thời vị Tăng Sĩ đầu tiên Mahinda của vua Devanampiya-Tissa. Thánh tích cũ thì ở thủ đô Polonnaruwa (vào thế kỷ thứ 9 trước Công Nguyên trở đi), cho thấy ảnh hưởng tế lễ của đạo Hindu và Phật Giáo Đại Thừa, chưa được sâu rộng.

Phra Viriyang Sirintharo

Tượng Phật đứng tại Aukana, Tich Lan

Phra Viriyang Sirintharo

Thap Ruwanweliseya tại Anuradhapura, Tich Lan (thế kỷ thứ ba trước BC hinh cai trống tron up len một nền hinh vuong

Chuyện cười trong ngày

San sẻ phiền muộn

Cha khuyên con:
- Hãy lấy vợ đi! Cô ấy sẽ san sẻ mọi nỗi phiền muộn và khó khăn của con.
- Nhưng con chẳng có nỗi phiền muộn hay khó khăn gì cả!
- Rồi sẽ có con ạ. Ngay sau lễ cưới thôi!

Sunday, May 21, 2017

Ngày 21-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - CHÚ HỀ

CHÚ HỀ

Người ta nói rằng người lạc quan là người cô độc vì họ lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ, cố mang lại niềm vui cho mọi người.

***

Ngày xửa ngày xưa, có một chú hề làm nghề mua vui cho mọi người. Chú không thể nói chuyện, mà cũng chẳng thể biểu hiện cảm xúc trên khuôn mặt của mình được. Trên mặt chú lúc nào cũng chỉ có nụ cuời vui hạnh phúc - một nụ cười giả tạo mà câu căm ghét. Và mấy ai biết được nỗi cô đơn trong lòng của chú chứ.

Ngày qua ngày, làm trò hề cho thiên hạ, lòng chú nặng trĩu bao nỗi niềm mà hề ta chẳng biết nguyên cớ làm chi. Có lẽ bởi vì chú nhớ người chủ đầu tiên của mình - người mà đã từng nâng niu giữ gìn chú như một người bạn thân từng ấy năm trời, thế mà... .thời gian thay đổi tất cả. Cậu từ bỏ chủ. Ngồi ngẫm nghĩ lại ngày xưa mà lòng cậu bồi hồi xao xuyến.

Thế rồi một ngày kia, ông bụt lại hiện ra như trong bao chuyện cổ tích, rồi ông gặn hỏi bao điều, rồi ông cũng ban cho cậu một điều ước---cậu sẽ đựơc biểu hiện cảm xúc của mình, cậu sẽ được khóc, được cười, được nhìn thẳng vào mắt của người đối diện mà nói rằng: Tôi buồn, tôi vui, tôi mệt mỏi, tôi hạnh phúc...

Nhưng mọi chuyện không diễn ra như ý chú muốn. Không còn ai đến xem chú diễn cả, họ la lối, quát tháo, họ không thích những giọt nước mắt của chú. Họ không thích nhìn người khác khóc, vì mọi người đều xem nỗi đau của mình là lớn nhất và không ai muốn nghe vấn đề của người khác cả. Và hề cũng vậy. Chú cảm thấy hoang mang, hoảng sợ truớc sự nổi giận của khán giả. Và chú quyết định quay về như ngày xưa - cái ngày mà chú làm trò mua vui cho nguời khác.

Nhưng lạ thay, truớc khi khuôn mặt của hề nở nụ cười giả tạo, bỗng từ đâu một giọt nước mặt tuôn trào và lăn dài rồi đọng lại trên má cuả hề. Và từ đó hề có một khuôn mặt nửa buồn nửa vui. Nhưng không ai thấy đươc giọt nuớc mắt kia của hề - giọt nước mắt mà chính hề cũng lãng quên.

Thế là cuộc sống vẫn tiếp tục, mọi người vẫn cố trốn chạy nỗi buồn của thế giới một nỗi buồn làm con tim đau đớn nỗi buồn của tình yêu nỗi buồn của sự mất mát nỗi buồn của thất vọng .....và giọt nước mắt của hề vẫn tồn đọng trên khuôn mặt của chú hề ta hữu hình mà vô hình...

Người ta nói rằng người lạc quan là người cô độc vì họ lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ, cố mang lại niềm vui cho mọi người mà đâu biết rằng chính sự lạc quan cuả họ từ từ biến họ thành một chú hề, một chú hề chuyên mua vui cho người khác...rồi từ từ chú hề ấy không còn dám thể hiện niềm vui nỗi buồn thực sự cuả mình nữa...

Và mọi người cũng chỉ còn nhìn thấy vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười cuả chú hề ấy mà người ta quên rằng trên gương mặt ấy có một giọt lệ...