Wednesday, May 24, 2017

Ngày 24-5-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Sự hối hận muộn màng

SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG
truyenngan.com.vn - 

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì!

***

Trước đây, tôi là một đứa trẻ thích đua đòi, thích chưng diện. Bạn bè có hàng hiệu mặc, tôi cũng phải có! Có Iphone để xài, tôi cũng không hề thua kém! Nhưng để có những thứ đó, lại không phải là mồ hôi nước mắt do tôi làm ra, mà là của Nội tôi, người dưỡng dục nuôi dưỡng tôi khi ba mẹ tôi qua đời sau một vụ tai nạn, lúc đó tôi mới 6 tuổi.
Tôi xin tiền Nội, Nội vẫn cho, nhưng Nội rất hay la. Rồi tôi đã không thèm xin nữa, mà lén lấy tiền Nội để mua, khi Nội hỏi, tôi đã chối bay chối biến. Những lúc đó, Nội hay thức đêm, mắt Nội thăm quần. Nhìn Nội tôi có chút đau, nhưng tôi lại tự nhủ. Tại Nội thôi, ai biểu Nội không cho tôi tiền tôi, cho thì lại nói tới nói lui!

Một năm, 2 năm, 3 năm..... từ vài ngàn, đến vài trăm ngàn, thậm chí vài triệu... nhưng tôi vẫn lén lấy. Từ những chuyến đi chơi, những cuộc ăn nhậu, những lúc hát hò với bạn bè... Rồi tôi lớn dần, tôi bước chân vào đại học, bước chân vào cuộc sống bon chen để kiếm tiền, lo cho cuộc sống của mình. Tôi nhận ra, tiền thật sự rất khó kiếm, tôi bắt đầu nhớ lại những chuyện mình làm trước đây, và tôi rất hối hận, tôi hối hận cuộc sống phung phí đua đòi của mình. Tôi ước rằng thời gian quay lại, tôi sẽ không làm những chuyện đó. Bây giờ, tôi đã hiểu ra, tôi quyết định sẽ báo hiếu Nội, chăm sóc Nội, và chuộc lại những lỗi lằm mà tôi đã gây ra.

Tôi háo hức trở về nhà sau tháng lương đầu tiên, tôi muốn nấu một món ăn thật ngon cho Nội. Nhưng vừa về tới nhà, tôi đã nghe tin Nội nhập viện và không qua khỏi. Mọi thứ đã quá muộn, khi tôi nhận ra mọi thứ, thì chẳng thể làm được gì!

Nội, nếu có duyên, tôi vẫn muốn làm cháu ngoan của Nội, và tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì cho Nội buồn...... Hãy tha thứ cho đứa cháu này, Nội nhé!!

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

CON CÁO VÀ CÁI BÓNG

Một con cáo tinh thần đang vui vẻ thèm ăn rời hang đi tìm mồi. Khi nó chạy, nắng chiều chiếu xuống trên lưng nó làm bóng nó đổ dài trên mặt đất, nhìn y như là nó cao lớn hơn mọi hôm gấp nhiều lần.

"Ô, xem kìa!" con cáo tự hào la lớn, "mình mới cao lớn làm sao! Sao mình lại phải bỏ chạy mỗi khi thấy thằng sư tử bé nhỏ ấy nhỉ! Mình sẽ cho nó biết ai mới xứng đáng làm vua khu rừng này, nó hay là mình."

Ngay khi đó, một cái bóng khác khổng lồ bao trùm lấy nó, và trong chớp mắt nó đã té xuống chỉ với một cú đấm của sư tử.

Lời bàn:

Đừng để trí tưởng tượng của bạn làm bạn quên mất cả sự thực!

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

SỰ ĐẾN.

Trên đường tới thăm viếng bờ biển miền đông, Suzuki Roshi đã tới địa điểm hội nghị của Cambridge Buddhist Society thấy được mọi người dọn dẹp kỹ càng ở phía trong để chuẩn bị cho ngày thăm viếng của ông ta. Họ đã ngạc nhiên nhận ra ông, bởi vì ông đã viết thư rằng ông sẽ tới vào ngày sau đó. Ông sắn tay áo của ông lên và cứ nhất định đòi gia nhập sự chuẩn bị "cho một ngày đến rất quan trọng của tôi

Cổ Học Tinh Hoa - Cậy người không chắc bằng mình

Cậy Người Không Chắc Ở Mình

Người làm vua, điều cần nhất là phải giữ hết nghĩa làm vua và thương yêu giáo hoá dân. Cái chính sách giao hiếu với kẻ mạnh chỉ là cái thế phải thế, cái chính sách tự lo cho mạnh mới là toàn bằng cái lý ở mình. Vì rằng mình tự vào người, tất mình khinh mà mình phải e nể. Đã gặp cái cảnh khinh, cảnh e nể không chóng thì chầy an toàn sao cho được.

Văn Công nước Đằng(1) hỏi thầy Mạnh Tử rằng:

- Nước Đằng ta là một nước nhỏ ở vào khoảng giữa nước Tề và nước Sở là hai nước lớn. Kể phận thì phải chiều cả hai nước, nhưng kể sức thì không thể chiều được cả. Chiều nước Tề chăng? Chiều nước Sở chăng? Ta thực không biết nên tựa vào nước nào để cho nước ta được yên, nhờ thầy mưu tính(2) hộ cho ta.

Thầy Mạnh Tử thưa:

- Phàm việc mà cứ trông cậy vào người thì không thể chắc được. Chiều Tề thì Sở giận, chiều Sở thì Tề giận; mưu ấy chúng tôi không thể nghĩ kịp. Xin nói chỉ có một cách là tự giữ lấy nước, đào hào cho sâu, đắp thành cho cao, cai trị một cách cố kết(3) lòng dân, cùng dân giữ nước. Hoặc như có biến cố gì xảy ra, vua đã liều chết để giữ nước, thì chắc dân cũng liều chết để giữ nước, không nỡ bỏ vua. Thế là ta dùng cái lòng dân để giữ lấy đất nước, tự cường mà lo toan lấy việc nước. Còn chiều Tề hay Sở thì tôi không thể quyết được.

Lời bàn:

Người làm vua, điều cần nhất là phải giữ hết nghĩa làm vua và thương yêu giáo hoá dân. Cái chính sách giao hiếu với kẻ mạnh chỉ là cái thế phải thế, cái chính sách tự lo cho mạnh mới là toàn bằng cái lý ở mình. Vì rằng mình tự vào người, tất mình khinh mà mình phải e nể. Đã gặp cái cảnh khinh, cảnh e nể không chóng thì chầy an toàn sao cho được. Đã đành rằng, nước nhỏ phải nể nước lớn, cũng là một cách giao tế không thể thiếu được.

Nhưng đây vì Văn Công chỉ chăm chăm việc thờ kẻ mạnh, nên ông Mạnh mới bảo như thế. Mà phải thật, người lãnh đạo dân đã cùng dân cùng sống chết cả dân cũng can tâm cùng sống chết cả. Thế là cả nước một lòng, cái sức mạnh vô hình ấy, hồ dễ nước nào đã dám xâm phạm. Đã được như thế có việc gì phải sợ hãi ai.

Tuy vậy, thời thế ngày nay, có phần khác xưa, nội trị dù có đầy đủ, ngoại giao càng cần phải sáng suốt khôn ngoan thì nước mới đứng vững ở trên thế giới này được.
----------------------

(1) Đằng: tên một nước nhỏ thời Chiến Quốc tức là huyện Đằng tỉnh Sơn Đằng bây giờ

(2) Mưu tính: trù liệu đắn đo một việc gì rồi mới làm


(3) Cố kết: buộc chặt lại với nhau.


Chuyện cười trong ngày

Danh thủ cờ tướng..

Có một nhười rất ham chơi cờ tướng và thường khoe khoang là cao tay, sắc nước ít ai bì được.Một lần,anh ta đánh cờ với một người khác, anh ta bị thua ba ván liền.Hôm sau, có người vờ không biết hỏi:
-Tối qua chơi mấy ván?
Anh ta trả lời:
-Ba ván!
-Thắng thua thế nào?
Anh ta nói dõng dạc :
-Nước cờ tối qua à ván thứ nhất tôi không thắng anh ta.Ván thứ hai,anh ta không thua tôi .Ván thứ ba tôi bảo thủ hòa, anh ta dứt khoát không nghe !