Monday, August 21, 2017

Ngày 21-8-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Món quà một nửa

MÓN QUÀ MỘT NỬA

Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.

***

Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi lại càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói:

- Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.

Qua giọng nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít khi tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt trong nhà để chăm sóc chúng tôi như nấu nướng, giặt quần áo, làm cho mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ.
Bố hỏi:

- Các con định tặng quà gì nào?

- Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ – tôi trả lời.

Anh Nick nói với bố:

- Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ phấn khởi chờ đợi nhé.

Bố đáp:

- Đó là một ý nghĩ lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy!

Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói: "Bố cũng nghĩ vậy, em à".

Tôi đáp:

- Không, em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.

Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đầy ắp tình yêu thương.

Nick và tôi bàn về món quà sẽ mua. Anh nói:

- Anh em mình "bật mí" cho nhau biết là sẽ mua món quà gì nào?

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua một cái lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá này trông như kim cương vậy. Anh Nick thích món quà của tôi, nhưng anh không nói anh sẽ mua gì.

- Chúng ta sẽ tặng quà lúc nào thì anh nhắc em nhé.

Tôi ngạc hiên hỏi lại:

- Lúc nào hả anh?

- Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!

Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ.
Mẹ đang quỳ gối chùi sàn nhà. Mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. đây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của anh ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Đó là một cây chổi chùi nhà có tay cầm và giẻ quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động:

- Chổi chùi nhà...Một quà tặng nhân Ngày các bà mẹ đây. Chổi chùi nhà.

Những giọt nước mắt lăn trên đôi gò má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cây chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.

Anh Nick nức nở:

- Con không tặng quà này nữa.

Bố đáp: "Không, đây là một món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đến món quà này."

Không nói lời nào, bố chà xà-phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ:

- Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sạch sàn nhà mà. Đúng không Nick?

Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra.

Nhưng mẹ đã nói với giọng thông cảm:

- Việc này hơi nặng cho con đấy, vì con chưa quen mà.

Giờ thì tôi mới hiểu bố, Bố nói:

- Ồ! Có cái chổi này thì công việc không vất vả nữa. Tay con vẫn sạch và con không phải quỳ gối để làm đâu.

Nói xong, bố thử cho mọi người xem.

Mẹ ôm anh Nick:

- Ô, mẹ cảm ơn con, con ạ.

Mẹ hôn anh, rồi bố hỏi tôi:

- Còn quà của con đâu?

Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi buồn bã nói:

- Chỉ bằng nửa cái chổi thôi.

Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.

(Trích trong Tập Trái tim có điều kì diệu

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

GIÁ TRỊ THỰC SỰ

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp bộ da của mình. Còn cáo vốn tự hào về trí khôn của nó hơn là vẻ ngoài, sau cùng đã cắt ngang sự khoe khoang của báo bằng một câu nói như thế này:

– Có nói gì thì nói, tôi vẫn đẹp hơn anh nhiều, tôi không chỉ có vẻ đẹp bên ngoài, mà vẻ đẹp của tôi còn thể hiện qua trí tuệ của tôi nữa kia.

Lời bàn:

Giá trị thực sự của một người quan trọng hơn vẻ ngoài của anh ta.

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

KHÔNG NÓI 


Bốn vị tu sĩ quyết định thiền yên lặng không nói trong hai tuần. Vào ngày thứ nhất khi màn đêm phủ xuống, cây đèn cầy bắt đầu lập loè và rồi tắt ngóm. Vị tu sĩ thứ nhất nói,

"Oh, không được! Cây đèn cầy tắt rồi."

Vị tu sĩ thứ hai nói, "Có phải chúng ta không được nói chuyện?"

Vị tu sĩ thứ ba nói, "Tại sao hai bạn lại phá sự yên lặng?

Vị thứ tư cười lớn và nói, "Ha! Chỉ mình tôi là người đã không nói."

Điển Hay Tích Lạ

Cử kỳ bất định

Ý của câu thành ngữ này là chỉ: Tay giơ quân cờ lên mà không biết đi nước nào.

Thời Xuân Thu, Vệ Hiến Công vua nước Vệ là một tên bạo chúa, bị đại phu Tôn Văn Tử và Ninh Huệ Tử làm đảo chính truất mất ngôi vua, phải đưa mẹ và em trai trốn sang nước Tề sống lưu vong.

Tôn Văn Tử và Ninh Huệ Tử cùng nắm việc triều chính, họ lập Công Tôn Phiêu lên làm vua tức Vệ Thương Công. Trước khi qua đời, Ninh Huệ Tử đã nhận rõ việc mình truất vua là sai lầm, mới dặn con là Ninh Điệu Tử phải tìm cách đón Vệ Hiến Công về nươc.

Ít lâu sau, Vệ Hiến Công cũng sai người đến liên hệ với Ninh Điệu Tử, mong ông giúp mình phục quốc và hứa rằng: Sau khi giành lại ngôi vị, mình sẽ chỉ phụ trách việc tôn miếu và cúng tế, không tham dự vào việc triều chính. Nhưng bấy giờ có rất nhiều người phản đối Vệ Hiến Công về nước. Đại phu Hữu Tể Hộc cho rằng, tính thô bạo của Vệ Hiến Công đến nay vẫn chưa thay đổi. Còn đại phu Thúc Nghi thì nhắc nhở Ninh Điệu Tử rằng: " Làm việc gì cũng phải trước sau như một, dòng họ Ninh nhà anh đã trục xuất nhà vua, nay lại muốn đón về thì có khác gì chơi cờ . Kỳ thủ đã giơ quân cờ lên mà chẳng biết đặt vào đâu thì tất bị thua cuộc. Hơn nữa, đây là việc lớn phế lập vua, nếu không cẩn thận thì vạ lây cả họ."

Nhưng Ninh Điệu Tử vẫn viện cớ làm theo lời di huấn của cha, cơ bản không nghe lời khuyên giải này. Về sau ông đã diệt trừ dòng họ Tôn, giết chết Vệ Thương Công rồi đón Vệ Hiến Công về nước. Nhưng cuối cùng bản thân ông cũng bị Vệ Hiến Công hạ sát để báo thù .

Hiện nay, người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ: " Cử kỳ bất định" để ví với hiện tượng làm việc do dự, không quả quyết .

Chuyện cười trong ngày

Không khám được..

- Vốn là bệnh viện trung ương để mong rằng sẽ được phục vụ tốt hơn. Khi tới bàn bác sĩ tư vấn, bác sĩ nhìn cụ già một lúc liền bảo: 

- Thôi cụ về đi, cụ thế này không khám bệnh được ở đây đâu. 
Cụ già bực lắm liền nói: Sao lại thế? tôi có đủ tiền mà, bác sĩ cứ cho tôi vào khám.
Bác sĩ:  Không, tôi không có ý thế, cụ yếu thế này khám làm sao đươc.
Cụ già liền khóc rống lên: – Bác sĩ ới chắc tôi sắp chết rồi phải không? chắc tôi bị bệnh nặng lắm phải không?
Bác sĩ: Không, khổ quá tôi không có ý thế, cụ yếu thế này cụ nhìn xem người đứng chờ vào khám đông thế cụ không chen vào khám được đâu,  người khoẻ mới chen vào khám bệnh được...
Cụ già: ...?????