Saturday, July 22, 2017

Ngày 22-7-2017 Suy Niệm Trong Ngày

Chuyện ngắn - Đồ cũ

ĐỒ CŨ

Cả anh và bà lặng người. Thằng bé bị bố mắng, ngơ ngác!
***

Nhà có những chiếc nồi cũ.

Những vật dụng gắn cả hơn nửa cuộc đời bà với biết bao kỷ niệm. Bà đã chăm sóc cả gia đình với những bũa ăn bằng tất cả tấm lòng của người vợ, người mẹ...Các con bà đã lớn lên....

Từ ngày chuyển sang nấu bếp ga, bên cạnh những chiếc nồi mới, nom chúng càng cũ hơn. Nàng dâu ngang nhiên gọi một bà đồng nát. Nhìn thấy hai bên kỳ kèo, mặc cả chê khen. Nàng dâu quay qua mẹ chồng: "Con bán cho rộng nhà, rộng cửa mẹ ạ! Để chẳng có tích sự gì...."

"Giá cái Hoa nó bàn với mẹ một tiếng"

- "Là nhà con nghĩ không dùng thi vứt đi" 

- "Không phải lúc nào đồ cũ cũng là đồ bỏ đi đâu con ạ"

- Mẹ quên chuyện này đi, chiều nay, mẹ có thích đi đâu chơi không?"

 - Thằng Tún nghe bố hỏi bà, nhảy cẫng lên: "Cho con đi với bà"

Đi trên đường, thằng cháu hỏi bà:

-  "Bà ơi, hôm nay bán nồi cũ, mẹ Hoa đi chợ về mua về toàn đồ mới nhưng chỉ toàn sọt rác thôi bà ạ! Chẳng có đồ chơi...."

 - Anh đùa: "Thế con trai tìm xem, nhà mình còn đồ cũ nào không, thì bảo mẹ bán nốt đi, mua đồ chơi cho nhé!"

Thằng bé ra chiều nghĩ ngợi rồi hét lên: 

"Thế bà già rồi, mẹ bảo bà không đi làm, suốt ngày chỉ ở nhà chơi thôi, thế có gọi là đồ cũ không ba?"

Cả anh và bà lặng người. Thằng bé bị bố mắng, ngơ ngác!

Chuyện ngụ ngôn ý nghĩa

Số Phận Thay Đổi Là Nhờ Đâu

Người xưa nói: “Có Tâm thì dẫu không có Tướng, Tướng cũng sẽ theo Tâm mà sinh; có Tướng mà không có Tâm, thì Tướng ấy cũng theo Tâm mà tiêu mất.”

Câu ấy ý rằng: Hình tướng một cá nhân là tuỳ theo tâm niệm thiện – ác của cá nhân ấy mà biến hoá theo, số phận theo đó cũng lại có những thay đổi.
Một người bán dầu tên Bùi Độ nghèo khổ lang thang, được thầy tướng số cho biết sẽ chết đói vì có hai đường gân chạy xéo từ cằm lên mép miệng. Ấy là tướng ăn xin đầu phố, đói khổ mà chết.

Ngày kia Bùi Độ gặp một thiếu nữ ngồi khóc bên giếng sâu. Hỏi ra sự tình mới biết thiếu nữ mang vàng đi để chuộc tội oan của cha, chẳng may bị đánh rơi xuống giếng. Ai cũng nói dưới giếng có con trăn to. Thiếu nữ đang tuyệt vọng muốn tự vẫn.
Bùi Độ thương tình, nghĩ mình trước sau cũng chết đói nên liều mạng leo xuống tìm được vàng cho thiếu nữ. Nhờ đó gia đình thiếu nữ được phục hồi danh dự và quyền thế.
Một lần gặp lại, thầy tướng số kinh ngạc nói rằng tướng chết đói của Bùi Độ đã biến mất mà thay vào đó là tướng công khanh phú quý rực rỡ.

Quả đúng vậy, sau này thiếu nữ tên Ngọc Hà đền ơn, dạy học cho Bùi Độ, rồi kết bái phu thê, sau mới thưa với phụ thân. Cha nàng cậy nhờ bạn bè tiến cử Bùi Độ.

Thời gian xa cách Ngọc Hà, Bùi Độ đã lạc lòng với những hình bóng giai nhân khác. Trên bước đường tiến quan, anh ghé vào thăm ngời xem tướng cũ để tạ ơn, nhưng ông bảo Bùi Độ đã hiện lại tướng chết đói. Anh tức giận bỏ đi.

Sau khi được làm quan, Bùi Độ đánh mất nhân cách, lôi kéo cưỡng bức các cô gái đẹp, bị triều đình hạ lệnh bắt về kinh trị tội. Bùi Độ sợ hãi trốn vào rừng rồi chết đói cạnh một mỏm đá.

Cái phước của Bùi Độ xuất hiện do tâm niệm liều mạng tìm vàng cứu cô gái. Phước đó lớn đến nỗi chuyển hẳn tướng mạo và số mệnh, giúp anh có được công danh vinh hiển. Nhưng rồi, tư cách tầm thường tham dục đã phá vỡ phúc đức gây dựng được, cái nghiệp vốn có lại trở về.

Như vậy, tướng mạo tùy thuộc vào đức và nghiệp chứ không cố định. Giúp người hành thiện, ấy chính là đạo lý quan trọng của việc cải biến vận mệnh.

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

LÁ THƠ CHO NGƯỜI SẮP CHẾT

Bassui viết lá thơ sau đây cho một đệ tử của mình người sắp chết:

"Thực chất tâm của con thì không sanh, do vậy nó sẽ không bao giờ chết. Nó thì không là vật có thật, để mà có thể bị diệt vong. Nó không là một sự trống rỗng, mà chỉ gần như là một khoảng không. Nó không có màu sắc cũng không hình dáng. Nó không hưởng thụ khoát lạc và không đau khổ vì đau đớn.

"Ta biết con rất khó chịu. Giống như một thiền sinh giỏi, con đang đương đầu với sự đau ốm trực tiếp. Con có thể không biết chính xác ai đang đau khổ, nhưng con tự hỏi: Cái gì là thực chất của tâm? Chỉ nghĩ tới điều này thôi. Con không cần nhiều hơn. Không thèm muốn gì. Sự kết thúc của con thì vô tận thì giống như bông tuyết hòa tan trong không khí trong sạch

Cổ Học Tinh Hoa - Muôn vật một loài

Muôn Vật Một Loài

Người ta ở trong khoảng trời đất thường hay tự phụ mình làm chủ cả muôn vật: vì mình mà muôn vật phải sinh, vì mình mà cây thóc mọc mà con lợn béo, mà con tằm nhả tơ, con ong gây mật, cho đến cả mặt trời sáng ban ngày, ngôi sao lóng lánh ban đêm. Nhưng xét lại, thì loài người chẳng qua cũng chỉ là một loài cùng sinh, cùng sống như muôn loài trong trời đất

Người họ Điền nước Tề sắp phải đi xa, làm tiệc để cáo biệt anh em. Khách mời kể có nghìn người. Cỗ bàn đủ các thứ sơn hào hải vị. Lúc ăn đến món chim, món cá, người họ Điền trông thấy, nói rằng: “Trời đãi người hậu thật! Sinh ra thóc lúa, sinh ra chim cá, không thiếu thứ gì, để cho người dùng”. Bao nhiêu khách ăn đồng thanh khen câu nói ấy là phải. Duy có đứa con họ Bảo, tuổi mới mười hai, đứng dậy nói rằng:

- Cứ như ý tôi thì câu nói ấy là không phải. Muôn vật trong trời đất là cùng sinh với ta, cùng một loài như ta, không có gì sang hay hèn cả. Sang hèn mà phân biệt, chẳng qua là các loài chế lẫn nhau, lớn nuốt nhỏ, khôn đè dại, khoẻ lấn yếu mà thôi. Chớ nào có phải trời vì loài này mà sinh ra loài khác đâu! Người ta cái gì ăn được thì lấy mà ăn, chớ trời nào lại vì người mà sinh ra ăn thứ nọ thứ kia?

Cứ theo lý ấy, ruồi muỗi hút máu người, hổ lang ăn thịt người, thì có nói được rằng trời vì những giống ấy mà sinh ra người không? 

Liệt Tử

Lời bàn:

Người ta ở trong khoảng trời đất thường hay tự phụ mình làm chủ cả muôn vật: vì mình mà muôn vật phải sinh, vì mình mà cây thóc mọc mà con lợn béo, mà con tằm nhả tơ, con ong gây mật, cho đến cả mặt trời sáng ban ngày, ngôi sao lóng lánh ban đêm. Nhưng xét lại, thì loài người chẳng qua cũng chỉ là một loài cùng sinh, cùng sống như muôn loài trong trời đất. Loài người sở dĩ hơn muôn vật là chỉ hơn có một chút trí khôn mà thôi. Nên câu nói như đứa bé họ Bảo mới thực là cao, rộng, hiểu được cái lẽ vạn vật, tịnh sinh ở đời vậy.

Chuyện cười trong ngày

Thần bia trả nghĩa…

Có một ông lãnh binh, lúc nào trên lưng cũng đeo súng kè kè, nhưng lại bắn rất tồi. Có cái bia sau nhà, đứng cách mấy sải tay mà tập mãi vẫn chưa được phát nào tin. Chẳng may cho quan, bắn chưa thạo thì đã có lệnh gọi ra đánh giặc.

Vừa ra trận buổi đầu đã thua, bỏ mặc quân lính đấy chạy tháo thân. Nhưng giặc đuổi riết cố bắt cho được. Quan sắp đến đường cùng, bỗng có một vị thần ở đâu hiện ra, cõng quan chạy vào rừng. Vào đến giữa rừng, quan biết mình đã chạy thoát, mới hoàn hồn hỏi vị thần kia:

- Xin cho biết người ở đâu? Chẳng hay vì sao mà có lòng tốt cứu tôi như vậy?

Vị thần trả lời:

- Ta là thần bia ở trong vườn nhà ông. Trong bấy nhiêu năm ở nhà ông, nhờ ông có lòng nhân đức nên mới sống được đến ngày nay. Cảm cái ơn ấy, hôm nay ông lâm nạn, tôi cứu ông để trả nghĩa vậy!