Sunday, April 3, 2022

Truyện ngắn - Cõi bụi trần

 

CÕI BỤI TRẦN...!



Một buổi trưa Trời nắng gắt.. có người phụ nữ bị mù bước chậm chạp trên con đường mòn ở một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư...

Tay không cầm gậy có lẽ lối đi này rất quen thuộc với bà.. gần bên vệ đường có 1 cây to.. bà hướng vào đó để trốn cơn nắng nóng...!

Bóng mát của tàn cây phủ trùm lên một khoảng đất rộng.. nơi đây là chỗ nghỉ chân của bà như mọi ngày bà sau những giờ đi xin.. bà chầm chậm tiến gần đến bóng cây.. rồi sẽ tựa vào đó để tìm một giấc ngủ.. và bà tự nghĩ mình cũng không thua gì một mệnh phụ phu nhân đang ngã lưng trên chiếc giường nhung êm ái...!

Đang mơ màng với ý tưởng nhỏ nhoi sẽ có được.. bất ngờ.. bà vấp phải một vật to làm bà chao đảo.. chưa kịp lấy lại thăng bằng thì bà đã nghe một tràng âm thanh giọng phụ nữ :

- Ai đó..? mù hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy..?

- Xin lỗi.. xin lỗi.. tôi mù cô ạ.. tôi mù thật mà.. cho tôi xin lỗi.. xin lỗi cô..! - Bà hốt hoảng trả lời khi vừa gượng đứng lên với đôi tay quờ quạng...

Giọng nói vừa vang lên trong trẻo quá.. chắc tuổi hãy còn nhỏ cở con mình là cùng.. bà nghĩ vậy và hối hận vì sự bất cẩn của mình..!

Im lặng.. không có tiếng trả lời.. mà rất đúng như bà suy đoán.. tiếng nói phàn nàn vừa rồi là của một cô bé chỉ trạc tuổi 14 - 15.. có điều bà không hề biết cô bé ấy cũng bị mù giống như bà.. cô cũng đi xin và đang ngồi nghỉ dưới tàn cây nơi bà hay ngồi..!

Riêng cô bé mù rất hối hận vì lời nói vừa rồi.. cô vẫn im lặng nghe ngóng.. còn bà vẫn không nhận lại một lời đáp lại nên nói lớn lên một lần nữa:

- Cho tôi xin lỗi.. tôi bị mù.. tôi mù thật đó..!

Dứt lời.. bà quay lưng bước vội đi chợt có tiếng cô bé cất tiếng gọi:

- Nè bà ơi.. tôi cho bà một ngàn nè..!

Một ngàn đồng.. số tiền nhỏ nhoi duy nhất mà cô đang có.. nghe thế bà rất mừng.. mừng vì nghĩ cô bé đã tha thứ cho mình hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng.. bà dừng lại quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói.. chợt một chiếc lá vàng đang rơi rớt vào chiếc nón của bà..!

Với lời cám ơn như khẩn cầu:

- Cám ơn cô.. cám ơn cô nhiều..!

Khi bà đưa tay vào nón để lấy tiền.. bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô.. bà lẩm bẩm "con bé gạt mình.. chắc nó còn giận mình" rồi bà buồn bã chậm chạp lần bước đi..!

Trong khi đó.. trên tay cô bé vẫn cứ cầm tờ giấy bạc một ngàn đồng đưa về phía trước chờ đợi bà lấy.. nhưng cô lại nghe tiếng bước chân đã đi xa dần.. bà ấy không lấy tiền.. chắc bà vẫn còn giận mình.. cô nghĩ như vậy.. và cùng buồn bã giống hệt như bà..!

Chiếc lá vàng quá vô tình.. sao không rơi vào mặt hồ yên lặng mà lại rơi vào cái nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ làm tan vỡ sự yên bình.. khiến hai tâm hồn cùng đau khổ khi cả 2 người họ một già một trẻ đều bị mù giống hệt nhau nhưng tâm họ sáng quá..!

Thế mà.. lại có những người có được đôi mắt sáng mà tại vì sao tâm trí của họ lại hoàn toàn bị mù..!

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

 Mưa Hoa


Subhuti là một đệ tử của Phật . Ông có khả năng hiểu sâu xa tiềm thể của tánh không , lập trường này cho rằng không có gì hiện hữu trừ sự tương quan giữa chủ thể và khách thể.

Một hôm Subhuti đang ngồi dưới một gốc cây hoa , trong một tâm cảnh không cao độ . Hoa bắt đầu rơi quanh ông .

Rồi có tiếng thì thầm của các thần ở bên tai :

_ “ Chúng tôi đang ca ngợi ngài về bài thuyết pháp tánh không của ngài “.

Subhuti đáp :

_ “ Nhưng tôi không nói về tánh không “.

Tiếng thì thầm của các thần lại vang lên :

_ “ Ngài không nói tính không , chúng tôi cũng không nghe tính không . Ðây là tính không chân thật “.

Và hoa tiếp tục rơi xuống Subhuti như mưa .

Cổ Học Tinh Hoa - Người nước Lỗ sang nước Việt

 NGƯỜI NƯỚC LỖ SANG NƯỚC VIỆT


Hai vợ chồng người nước Lỗ, chồng khéo đóng giày, vợ khéo đan mũ, muốn đem nhau sang kiếm ăn ở nước Việt.
Có người đến bảo rằng: “Vợ chồng nhà bác đi chuyến này thế nào cũng cùng khổ.

Người nước Lỗ hỏi: Sao bác lại nói thế?

Người kia bảo: Giày dùng để đi, mà người Việt đi chân không, không thích đi giày; mũ dùng để đội, mà người Việt để đầu không, không cần đội mũ. Vợ chồng nhà bác làm giày, đan mũ giỏi thật, song đến ở nước người ta, người ta không dùng đến tài nghề của mình, thì làm thế naò mà không khốn cùng?”

Hai vợ chồng người nước Lỗ nghe nói, không sang nước Việt nữa.

Hàn Phi Tử

GIẢI NGHĨA

Việt: tên nước thời Xuân Thu ở vào tỉnh Chiết Giang, Giang Tô và một phần Sơn Đông bây giờ.

LỜI BÀN

Đến chỗ đi đầu không, mà bán mũ, đến chỗ đi chân không mà bán giày thì cũng giống như mùa rét mà bán quạt, mùa nực mà bán chăn bông, tuy trái nơi và trái thời khác nhau, nhưng cũng là trái, không được việc cho mình mà lại còn để tiếng cười cho thiên hạ nữa. Cho nên người có tài phải tìm nơi đáng ở mà ở chớ đem đàn mà gảy tai trâu thì có ích chi.

Truyện cười trong ngày

 

CHẮC CHẮN.

Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài.

- Cô giáo : Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn.

- Vova : Thưa cô ! Cô tin chắc chứ ?

- Cô giáo : Chắc chắn

-Vova : Cô vừa nói” kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn” mà.

-Cô giáo : ??!!!

Saturday, April 2, 2022

Suy Niệm Trong Ngày


 

Truyện ngắn - Ba lời nói dối

                                                                  Ba lời nói dối

J.C.Watts

J.C.Watts hiện là chủ tịch GOPAC – một tổ chức đào tạo cho những người theo đuổi sự nghiệp chính trị tại Mỹ. 

Dưới đây là bài diễn thuyết của ông trước toàn thể sinh viên học sinh ở Altus, Oklahoma. 


Có ba lời nói dối ở đất Mỹ ngày nay mà tôi mong muốn tất cả các bạn đều nhận thức được.

Lời nói dối đầu tiên là "Tôi được quyền mắc lỗi". Các bạn trẻ, lời nói dối đó sẽ làm cho các bạn liên tục vấp ngã mỗi khi bạn nghĩ rằng mình có quyền được phạm sai lầm. Tất cả chúng ta, ai cũng từng phạm sai lầm, nhưng thực chất thì chúng ta không được quyền phạm sai lầm. Nếu bạn sống mà cứ tin tưởng vào lời nói dối đó, bạn sẽ vấp phải hết trở ngại này đến trở ngại khác, không bao giờ có được phương hướng hay tài sản gì trong cuộc sống. 

Các bạn là những người trẻ nên không biết được câu chuyện về chàng Len Bias. Cậu ấy là một tiền đạo bóng rổ của trường ĐH Maryland. Cậu chơi dự bị cho Boston Celtics, được dự đoán sẽ trở thành một ngôi sao, cùng với Larry Bird, Kevin McHale, và Robert Parrish, có thể đem chức vô địch về cho đội mình. Len Bias rất cao to, khỏe mạnh, nhảy và giữ bóng tốt, ném bóng hay, nhanh như sóc và có nhiều người ví cậu với Michael Jordan. Có một vài người bạn của Len Bias tới chơi. Họ chúc mừng cậu là người đầu tiên được chơi cho đội bóng rổ nhà nghề. Họ mang theo một ít cocaine. Len Bias thử một chút, và chỉ trong một vài phút, tim cậu ấy phản ứng lại với cocaine, và cuộc sống đã rời bỏ cậu. Đến bây giờ, tôi vẫn không xác minh được cậu ấy đã từng sử dụng ma túy hay không. Tận sâu thẳm trong tâm trí, tôi không nghĩ rằng Len Bias từng nghĩ "Có chuyện gì to tát đâu. Mình cũng chỉ là người. Cũng có quyền đựơc phạm sai lầm chứ. Nếu mình bị bắt thì sao? Nếu bị sốc thì sao? Mà thế thì có sao? Mình chỉ là người thôi, tất nhiên có khi phạm sai lầm chứ!". Các bạn trẻ, chỉ một sai lầm đó đã làm Len Bias mất cả mạng sống. Đó là lý do tại sao bạn đừng nên tin rằng "Tôi tất nhiên được phạm sai lầm". Chúng ta ai ai cũng có sai lầm, nhưng chúng ta không "tất nhiên" gì với những sai lầm cả. 

Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến ở bậc phổ thông, đó là "Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu".

Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như thế. Chúng ta luôn tin rằng tất cả những điều xấu trong cuộc sống sẽ xảy ra với người khác, chứ không bao giờ xảy ra với chúng ta cả. Chúng ta tự bảo mình như thế – không bao giờ xảy ra với mình đâu! Có một câu chuyện xảy ra 6 năm về trước mà nếu tôi có sống thêm 150 nữa, tô cũng không thể nào quên. Tôi là một fan của môn bóng rổ và đội bóng tôi thích nhất là LA Lakers. Tôi đã từng thích thú xem Lakers thi đấu khi đội có Kareem Abdul-Jabbar, Magic Johnson, James Worthy, Maichael Cooper, toàn là ngôi sao. Tôi đã thích thú biết bao mỗi khi xem họ thi đấu!

Trong đó, vận động viên tôi thích nhất là Magic Johnson. Tôi thích nhìn cách anh ấy chơi bóng, rất khéo léo và nhanh nhẹn, lại có nụ cười rất dễ mến. Và có lần, khi từ sở làm về nhà để ngồi xem buổi họp báo của Lakers trên tivi, dĩ nhiên là có cả Magic Johnson nữa. Bạn có biết anh ấy nói gì với tất cả những thanh niên ở Mỹ không? Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó, thậm chí nó còn văng vẳng bên tai tôi mỗi khi nhớ lại. Anh ấy nói: "Có lẽ tôi đã quá khờ dại. Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Bạn biết Magic nói về điều gì không? Chuyện gì ma anh ấy nghĩ không thể xảy ra với mình? Magic Johnson có kết quả thử HIV dương tính! Và anh ấy nói: "Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Tôi nghe anh ấy lặp đi lặp lại câu đó nhìêu lần…

Các bạn trẻ, mỗi khi các bạn làm sai việc gì, các bạn thường tự nói gì với mình? "À, chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra với mình đâu mà!". Tôi vẫn nhớ 5 năm trước khi tôi bị mất cắp ôtô, ngay giữa ban ngày. Tôi nhớ khi viết bản tường trình cho cảnh sát, tôi đã viết rằng: "Không thể tin được là chuyện này lại xảy ra với tôi!". Chuyện này đáng lẽ phải xảy ra với những người khác. Tôi đọc thấy trên báo rồi, tôi xem trên tivi rồi, nhưng tôi không bao giờ nghĩ nó có thể xảy ra cho tôi… thế mà nó đã xảy ra. Bạn có biết Peter Rose không? Anh ấy lẽ ra vẫn chơi bóng chày ở giải chuyên nghiệp. Nhưng anh ấy bị đuổi vì đã cá độ trong các trận bóng chày, và như thế là phạm luật. Sâu thẳm trong tôi, tôi không nghĩ rằng Peter đã nghĩ: "Ah, chuyện đó không thể xảy ra với mình đâu, mình không thể bị bắt vì cá độ được!". Giá như có ai có thể nói với Peter Rose và Magic Johnson rằng: "Magic và Pete này, đây có phải là kỳ nghỉ đáng giá của các cậu chăng? Nó có đáng để để phải đánh đổi cả sự nổi tiếng, nghề nghiệp và tương lai của các cậu? Các cậu đã làm gì vậy?". Các bạn trẻ à, chuyện gì cũng có thể xảy ra, với bất kỳ ai.

Lời nói dối thứ ba, các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ để thật sự hiểu nó, đó là: "Mình còn rất nhiều thời gian".

Các bạn trẻ, các bạn có biết mình thường tự nói gì với bản thân không? Chúng ta nghĩ: "Mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp, mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng! Thế thì mình khỏi phải lo về môn Toán, môn Chính tả, hay Vi tính… Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Các bạn trẻ ơi, các bạn không hề còn nhiều thời gian đâu. Các bạn đang là những thanh niên, học sinh, sinh viên và các bạn phải tạ ơn thượng đế rằng vẫn còn có những con người lặng lẽ mà bạn gọi là giáo viên. Bạn phải cảm ơn thượng đế rằng bạn đang học với những giáo viên sẵn sàng phạt bạn, hoặc buộc bạn phải làm những gì bạn đã biết, vì họ tin rằng bạn có khả năng để hoàn tất công việc. Các bạn có hứng thú với rất nhiều thứ không liên quan tới khả năng của mình, không giúp gì cho công việc của mình sau này… Các bạn tự lừa dối mình vì các bạn không chịu dành thời gian cho những thứ mà bạn biết là cần thiết, như môn Toán, như Chính tả, như Vi tính… Các bạn nghĩ: "Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Không, bạn không hề còn nhiều thời gian, vì hôm nay là ngày bạn bắt đầu chuẩn bị cho cả cuộc sống sau này của bạn. Và tôi hy vọng bạn sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay từ hôm nay.

Tổng kết lại, có ba lời nói dối, đó là: "Mình được phép phạm lỗi". Không, các bạn không được phép như thế. Chúng ta tạo ra lỗi sai, nhưng chúng ta không được phép làm điều đó. Lời nói dối thứ hai là "Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình!". Đúng vậy, các bạn ạ, tất cả mọi việc đều có thể xảy ra với chúng ta. Và lời nói dối thứ ba chính là "Mình còn khối thời gian!". Các bạn không có nhiều thời gian như vậy đâu. Tôi không biết bao nhiêu người trong số các bạn xem việc vào Đại Học là quan trọng. Một số trong các bạn có thể theo học ở một trường dạy nghề, số thể có thể tìm một việc làm ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi không biết các bạn rồi sẽ làm gì, nhưng hy vọng rằng các bạn sẽ hiểu được điều này: Những điều tốt đẹp luôn đến với những người chăm chỉ, trung thực và có trách nhiệm.. Mong rằng các bạn sẽ có đủ lòng tin để dõng dạc nói rằng "Mình có thể làm được!".


Ngọc Anh dịch
(c)xitrum.net

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

 BẠN KHẠC NHỔ,TÔI ĐẢNH LỄ


Buổi sáng sau khi Philip Kapleau và giáo sư Phillips đến tu viện Ryutakuji, họ đã được viện trưởng Soen Nakagawa dẫn đi tham quan. Hầu hết người Mỹ đều bị tác động sâu sắc về những chuyện cổ tích của các giáo chủ Trung Quốc đã phá hủy những bộ sách linh thiêng, và thậm chí hình tượng của Đức Phật, để họ tự giải thoát khỏi bất kỳ sự đắm nhiễm nào. Họ rất ngạc nhiên và khó chịu khi được dẫn đến một sảnh đường, nơi đó Roshi mời họ đến để bày tỏ sự kính trọng với pho tượng của người sang lập ra ngôi đền, Hakuin Zenji, bằng cách quỳ lạy và đốt hương.

Khi thấy Nakagawa đảnh lễ pho tượng đó, Phillips không kiềm chế được, và đã nói : Những giáo chủ Trung Hoa đã đốt cháy và khạc nhổ tượng Đức Phật. Tại sao Ngài lại đảnh lễ trước họ?

Nếu anh muốn khạc nhổ, anh cứ khạc nhổ, tôi chọn đảnh lễ. Roshi trả lời