Saturday, April 2, 2022

Cổ Học Tinh Hoa - Ứng đối linh lợi

 ỨNG ĐỐI LINH LỢI


Thiệu là con vua Nguyên Đế nhà Tần, lúc nhỏ đã cực kỳ thông tuệ.
Một hôm có sứ thần ở Trường An lại, vua Nguyên Đế hỏi thử rằng: “Trường An gần hay mặt trời gần hơn?”
Thiệu đáp: Trường An gần hơn.
- Tại làm sao?
- Tôi chỉ thấy nói có người ở Trường An lại, chứ chưa từng thấy nói có người ở mặt trời lại đây bao giờ.
Vua nghe câu nói lấy làm lạ. Cách mấy hôm, vua đem câu chuyện kể lại cho quần thần nghe. Nhân Thiệu đứng hầu bên lại hỏi đùa rằng:
- Trường An gần hay mặt trời gần hơn?
Thiệu đáp: Mặt trời gần hơn.
Vua ngạc nhiên hỏi: Sao hôm nay lại trả lời khác hôm nọ như thế?
- Tôi ngửng đầu lên, tôi trông thấy ngay mặt trời, chớ không trông thấy Trường An đâu cả.
Vua nghe lại càng lấy làm lạ.

Tấn Sử

GIẢI NGHĨA

Tấn: tên một nước triều đại bên Tàu (265-419)
Thiệu: sau nối ngôi Nguyên Đế, gọi là vua Minh Đế
Trường An: tên một thành cũ bên Tàu, tức là bắc huyện Trường An, tỉnh Thiểm Tây bây giờ

Truyện cười trong ngày

 

KIỂU GÌ CŨNG KHÔNG THOÁT

Cảnh sát giao thông chặn một chiếc xe bé nhỏ, kiểm tra kỹ lưỡng từ bình cứu hoả đến hộp cứu thương, bảo hiểm đường bộ... mọi thứ đều không bắt bẻ vào đâu được.

- Thôi được, anh thật là một tài xế gương mẫu. Nào, ta làm 100 gr vodka nhân ngày lễ!

- Ồ không, để anh lại phạt tôi ư?

- Yên tâm uống đi, hôm nay là ngày lễ mà!

- Cụng ly xong, người đàn ông chui vào xe đi tiếp. Tay cảnh sát móc máy bộ đàm ra gọi: Alô! Số 3 gọi số 5... Xécgây à, Ivan đây, tớ còn nợ cậu 100 rúp phải không? Hãy lấy số tiền ấy từ chiếc Lada trắng sắp chạy qua nhé! Thằng cha lái xe vừa uống rượu đấy!

Friday, April 1, 2022

Suy Niệm Trong Ngày


 

Truyện ngắn - Mình làm chủ mình

 Mình làm chủ mình...


A-gơ-nhi-a, vợ của Ma-kha-in, đi thăm bà mẹ bị bệnh. Trước khi lên tàu, chị nói với chồng:

- Không có em ở nhà anh sẽ ra sao?

- Em coi anh là con nít ư?

- Nếu anh là con nít, em lại chẳng lo. Đằng này, anh là gã đàn ông lớn gộc, hễ vợ không để mắt tới là lập tức vớ lấy chai rượu!

- Em tưởng anh ít việc lắm sao? Ngay bây giờ, anh phải đi mua vôi về quét nhà bếp này. Vậy mà em cứ nghĩ là anh sẽ nốc rượu...

- Xin anh đừng nói xạo! Em sống với anh đâu chỉ mới năm đầu tiên...

Tàu chuyển bánh. Mi-kha-in rời sân ga. Anh lẩm bẩm: "A ha, bây giờ mình mới thực sự được làm chủ mình! Cô nàng nghĩ mình sẽ nốc rượu thì mình sẽ nốc rượu cho biết tay". Nhưng rồi, anh lại không tạt vào quán rượu, mà tạt vào cửa hàng bán vôi. Mua xong vôi, anh nghĩ: "Hôm nay chưa nên uống rượu vội. Sáng mai, đầu óc tỉnh táo, mình sẽ quét vôi nhà bếp. Khi vôi khô, mình sẽ ra quán mua rượu về thết đãi... mình. Vậy mới đã chớ!".

Sáng hôm sau, Mi-kha-in vui vẻ quét vôi nhà bếp. Quét vôi xong, anh lại làm mấy cái móc ở ban-công để chăng dây cho chị phơi quần áo. Sau đó, anh làm tổng vệ sinh nhà cửa rồi ngồi sửa bàn ủi... Mải mê làm hết việc này đến việc khác, Mi-kha-in quên cả việc đi mua rượu.

Hai hôm sau, A-giơ-nhi-a trở về khi bệnh tình của mẹ đã thuyên giảm. Chị chẳng buồn hỏi anh ở nhà có uống rượu hay không. Hỏi cũng vô ích thôi, vì chắc chắn anh sẽ nói xạo! Chị nghĩ thế...

Tri Kiến Giác Ngộ - Minh Triết Trong Đời Sống

 Danh Thiếp


Keichu , một Thiền sinh thời Minh Trị , là sư trưởng đền Tofuku , một tu viên ở Kyoto . Một hôm , thống đốc Kyoto viếng Keichu lần đầu tiên .

Một đệ tử đưa lên Keichu một danh thiếp của nhà cầm quyền , thiếp ghi :

“ Kitagachi , Thống đốc Kyoto “ .

Keichu bảo với người đệ tử :

_ “ Ta không có việc gì với một con người như thế . Hãy bảo hắn ra khỏi nơi này “.

Người đệ tử hoànlại tấm thiếp với lời xin lỗi . Viên thống đốc nói :

_ “Ðây là lỗi của tôi “ và với cây bút chì trong tay , ông xóa mấy chữ “ Thống đốc Kyoto “ Rồi bảo người đệ tử _ “ Hãy hỏi lại thầy anh “.

Lần này thấy tấm danh thiếp , Keichu kêu lên :

_ “Ồ , Kitagaki đấy à ? Ta muốn gặp người đó

Cổ Học Tinh Hoa - Yêu nên tốt ghét nên xấu

 YÊU NÊN TỐT GHÉT NÊN XẤU


Trước, vua nước Vệ rất yêu Di Tử Hà. Cái phép nước Vệ, ai đi trộm xe của vua, thì phải tội chặt chân. Mẹ Di Tử Hà đau nặng. Đêm khuya có người đến gọi, Di Tử Hà vội vàng lấy xe vua ra đi. Vua nghe thấy, khen rằng: "Có hiếu thật! Vì hết lòng với mẹ, mà quên cả tội chặt chân."

Lại một hôm, Di Tử Hà, theo vua đi chơi ở ngoài vườn, đang ăn quả đào thấy ngọt còn một nửa, đưa cho Vua ăn. Vua nói: "Yêu ta thật! Của đang ngon miệng mà biết để nhường ta."

Về sau, vua không có lòng yêu Di Tử Hà như trước nữa. Một hôm phạm lỗi, vua giận nói rằng: "Di Tử Hà trước dám thiện tiện lấy xe của ta đi. Lại một bận dám cho ta ăn quả đào thừa. Thực mang tội với ta đã lâu ngày."

Nói xong bắt đem trị tội.

Ôi! Di Tử Hà ăn ở với vua trước sau cũng như vậy, thế mà trước vua khen, sau vua bắt tội, là chỗ tại khi yêu khi ghét khác nhau mà thôi. Lúc được vua yêu, chính đáng tội thì lại hóa công thần; lúc phải vua ghét, chính không đáng tội thì lại hóa ra sơ cho nên người muốn can ngăn, đàm luận với vua điều gì, thì trước phải xem xét cái lòng vua yêu hay vua ghét tính thế nào rồi hãy nói.

Hàn Phi Tử

GIẢI NGHĨA

Di Tử Hà: Người thời Xuân Thu, làm quan đại phu nước Vệ.

Chặt chân: Một thứ hình trong năm hạng trọng hình đời cổ.

Thiện tiện: Chính mình không được làm như vậy mà cứ làm liều.

Trị tội: Đem luật hình ra mà trừng trị kẻ phạm phép.

Thân: Gần, đằm thắm, quý hóa.

Sơ: Xa, hững hờ, ghét bỏ.

Đàm luận: Nói năng, bàn bạc

LỜI BÀN

Sự yêu, ghét thường làm cho người ta mờ đi không rõ hẳn được cái giá trị của người được yêu hay bị ghét ra thế nào. Không nói gì yêu người này, ghét người nọ, cũng chỉ là một người ấy, lúc yêu cho ra thế này, lúc ghét cho ra thế kia. Cái thói thường: yêu thì nên tốt, ghét thì nên xấu, khen chanh thì chanh ngọt, chê hồng thì hồng chua. Trong bụng đã thế, thì cư xử chắc cũng theo như thế, lúc yêu hậu bao nhiêu, thì đến lúc ghét lại bạc bấy nhiêu, yêu nhau cau sáu bổ ba, ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười. Lại chẳng những yêu ghét riêng một người ấy, thường yêu ghét đến cả những sự hay những người có can thiệp đến người ấy, yêu nhau yêu cả tông chi, ghét nhau ghét cả đường đi lối về. Sự yêu, ghét làm cho ta thiên và nhẩm như thế, cho nên ta muốn cho công bình, khi yêu khi ghét phải nên rõ cái giá trị của người được yêu hay bị ghét, biết chỗ phải cũng phải biết chỗ trái, biết chỗ trái cũng phải biết chỗ phải cho người ta mới được.

Truyện cười trong ngày

 Làm phúc


Buổi chiều, một triệu phú đang đi trên chiếc limousine thì nhìn thấy một người đàn ông đang ăn cỏ bên vệ đường. Ông dừng lại tìm hiểu:

- Tại sao ông ăn cỏ?

- Tôi không có tiền mua thức ăn.

- Ồ, vậy thì đi với tôi.

- Nhưng thưa ngài, tôi có vợ và sáu con!.

- Hãy mang họ theo!

Khi tất cả leo lên xe, người đàn ông nói: "Thưa ngài, ngài quá tốt bụng". Triệu phú lời: "Không có chi, cỏ ở nhà tôi cao gần đến ba tấc".